Cảnh mở đầu của Minh Nguyệt Dẫn Tâm khiến người xem như bị đóng băng giữa trời tuyết – hai nhân vật chính ôm nhau, môi chạm môi, nhưng ánh mắt của nam chính lại không hề dịu dàng mà đầy lo âu, như thể đang giữ một thứ quý giá sắp vỡ. Người phụ nữ trong áo trắng thêu hoa đỏ, tay đeo ngọc bích, nhìn anh với vẻ tin tưởng tuyệt đối… rồi sau đó là cảnh chuyển đột ngột vào cung điện: cô quỳ gối, kiếm đã tuốt khỏi vỏ, ba người phụ nữ đứng trên cao – một người mặc đen hắc ám, một người tím than nhẹ nhàng, một người trắng tinh khôi – tất cả đều im lặng, nhưng từng nét mặt đều nói lên một câu chuyện tranh quyền đoạt vị. Cái cách nam chính rút kiếm, rồi lại buông xuống khi nhìn thấy người con gái quỳ, không phải vì mềm lòng, mà vì anh biết rõ: nếu hôm nay giết cô, thì mai sẽ mất đi điều duy nhất còn giữ được linh hồn mình. Đây không phải phim cổ trang thông thường – đây là bản giao hưởng của sự hy sinh, lừa dối và tình yêu bị ép buộc bởi số phận. Mỗi giọt tuyết rơi trong cảnh ngoài trời đều như một lời cảnh báo: hạnh phúc chỉ tồn tại đến khi ai đó còn đủ can đảm để không đâm dao vào lưng người mình yêu.