Cách nhân vật nam ngồi trên ngai vàng, tay chống cằm, ánh mắt liếc như đang xem một vở kịch hài – nhưng thực ra đó chính là cuộc đời của người phụ nữ rực đỏ trước mặt anh ta. Cô ấy cười, rồi khóc, rồi bị lôi đi giữa sân đình như một con rối, trong khi anh ta chỉ thản nhiên đọc lá thư, mở ra thấy hình trái tim vẽ nguệch ngoạc… Thật sự, Minh Nguyệt Dẫn Tâm không phải là bộ phim cổ trang thông thường – đây là bản giao hưởng của sự giả tạo và cảm xúc thật, nơi mỗi nụ cười đều có thể là lời thề, mỗi cú ngã đều là kịch bản đã được viết sẵn. Người phụ nữ trong bộ áo xanh nhạt đứng dưới gốc hoa, thổi chiếc lá đỏ bay lên trời như gửi đi lời nhắn vô vọng – cô ấy không biết rằng chính chiếc lá ấy sẽ in dấu hai trái tim trên cánh tay mình, như một vết thương ngọt ngào chẳng bao giờ lành. Cung điện rực rỡ, nhưng lòng người thì tối tăm – và điều đáng sợ nhất là, họ đều rõ điều đó, mà vẫn tiếp tục diễn.