Cảnh mở đầu như một giấc mơ xanh lạnh: hai người nằm trên thảm hoa, một người mặc trắng, một người mặc đen – như âm dương bất phân. Người phụ nữ trong áo trắng thức dậy trước, ánh mắt hoang mang, rồi dần chuyển thành lo âu khi nhìn thấy người kia bất động. Cô ngồi dậy, run rẩy, tay chạm vào mặt anh – nhẹ nhàng đến mức tưởng chừng chỉ là gió thoảng. Nhưng rồi, khoảnh khắc anh mở mắt… không phải là hạnh phúc, mà là cơn giận dữ bùng nổ. Anh túm cổ cô, ngón tay siết chặt như muốn xóa đi cả ký ức vừa tỉnh dậy. Cái chết giả? Một lời thề bị phản bội? Không cần thoại, chỉ cần ánh mắt đỏ hoe của cô, giọt nước mắt rơi xuống thảm, và chiếc tua rua xanh nhạt vỡ vụn trên sàn – tất cả đều kể một câu chuyện về niềm tin tan vỡ giữa đêm trăng lạnh. Minh Nguyệt Dẫn Tâm không chỉ là tên bộ phim, mà là lời nguyền: khi ánh trăng dẫn tâm, lòng người lại lạc lối. Và đôi khi, tỉnh lại chính là lúc đau đớn nhất.