Một cảnh mở đầu với hình ảnh cô gái trắng như tuyết ngồi bên bàn giấy, ngón tay thon thả cầm bút, ánh mắt lúc trầm tư, lúc lại lấp lánh như có điều gì muốn nói — nhưng không phải để viết, mà là để diễn. Cô đưa hai ngón tay lên, rồi gập lại, rồi lại giơ cao, như đang đếm số phận, hay đang đùa nghịch với chính mình. Đến khi người đàn ông trong bộ áo đen vàng rực rỡ bước vào, cả không gian dường như đông cứng lại: nến lung linh, rèm bay nhẹ nhàng, và những tờ giấy trên bàn bỗng nhiên bay tung tóe như bị gió thần thổi — một chi tiết quá đắt giá cho màn ‘tâm lý chiến’ im lặng. Anh ta không cần hét lớn, không cần ép buộc, chỉ cần đứng gần, nhìn sâu vào mắt cô, rồi nhẹ nhàng chạm vào cằm cô — thế là đủ khiến cô gái từ vẻ e dè chuyển sang nụ cười rạng rỡ, rồi lại đỏ mặt, rồi lại ngẩn ngơ… Đúng là Minh Nguyệt Dẫn Tâm: ánh trăng dẫn đường cho tâm hồn lạc lối, chứ không phải để soi sáng chân lý. Điều tinh tế nằm ở chỗ người xem không biết ai đang lừa ai — có lẽ cả hai đều đang tự lừa chính mình, trong vở kịch tình yêu được dàn dựng tỉ mỉ đến từng nhịp thở.