Trong cảnh tiệc cưới hoành tráng của Minh Nguyệt Dẫn Tâm, người ta không nghe thấy tiếng cười rộn ràng mà chỉ cảm nhận được tiếng gió lướt qua rèm lụa cùng tiếng dao chạm vào ngọc. Người đàn ông trong bộ áo đen thêu vàng, tay cầm ngọc bội, đứng như một vị vua lạnh lùng giữa cung điện rực lửa — thế nhưng ánh mắt anh lại dừng lại quá lâu trên người phụ nữ mặc trang phục đỏ rực, người đang mỉm cười nhẹ nhàng, tay siết chặt chiếc ngọc nhỏ như nắm giữ cả số mệnh của mình. Cô ấy không sợ dao, chỉ sợ… anh không hiểu. Rồi khi mái tóc đen buông xuống, cô khẽ gỡ một sợi, đặt lên bàn như một lời nhắn nhủ: “Ta đã sẵn sàng, còn ngươi?” Người phụ nữ trong bộ áo hồng nhạt đứng bên cạnh, im lặng như một bóng ma, nhưng đôi mắt sắc lẹm thì đang tính toán từng nhịp thở của mọi người. Đây đâu phải là hôn lễ — đây chính là ván cờ sinh tử, nơi tình yêu và quyền lực đan xen thành một sợi dây thừng, chỉ chờ ai đó giật mạnh…