Minh Nguyệt Dẫn Tâm quả thật xứng danh là bộ phim khiến người xem vừa thở dài, vừa mỉm cười chua chát. Cảnh nữ chính trong bộ áo xanh đỏ lộng lẫy, tay che miệng như thể vừa nghe tin dữ – nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự tính toán, mới thấy được độ ‘đạo diễn tâm lý’ của đạo diễn. Người ta tưởng cô sợ hãi, hóa ra chỉ đang chờ thời điểm thích hợp để tung chiêu. Còn vị nam chính mặc đen, đội vương miện vàng, cầm cung tên đứng trước ngai vàng – vẻ mặt lạnh lùng như đá, nhưng khi quay lưng lại, ánh mắt lại mềm đi một cách kỳ lạ. Cái khoảnh khắc anh buông cung, không bắn vào kẻ phản bội mà lại bước về phía cô gái trong váy trắng… à, đúng là kiểu ‘ta có thể giết cả thiên hạ, nhưng không nỡ động đến ngươi’. Và đừng quên cảnh đêm hoa đào, hai người phụ nữ đối diện nhau: một người nhẹ nhàng như sương mai, một người sắc bén như dao găm – cuộc chiến không cần tiếng nói, chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ làm đổ nát cả một triều đại. Đây không phải cung đấu, đây là đấu tâm – và người thua cuộc thường là kẻ tin rằng mình đang thắng.