Cảnh mở đầu bộ phim khiến người xem như bị hút vào tấm màn lụa mỏng manh, ánh nến lung linh huyền ảo, hai nhân vật chính ngồi đối diện nhau trong không gian vừa ấm áp, vừa nguy hiểm. Người đàn ông mặc áo đen thêu vàng, tay nhẹ nhàng chạm vào cổ người phụ nữ – hành động nhỏ nhưng đầy quyền lực, tựa như anh ta đang từ từ chiếm hữu linh hồn cô từng chút một. Cô gái thuần khiết, đôi mắt long lanh, không phản kháng, chỉ im lặng chịu đựng, rồi dần dần… để mình chìm sâu vào nụ hôn. Điều đáng chú ý là sau khi kết thúc nụ hôn, ánh mắt cô trở nên trống rỗng, như thể vừa trải qua cơn mê – không phải hạnh phúc, mà là sự đầu hàng. Cảnh chuyển sang phòng khách, một người phụ nữ khác (có lẽ là mẹ chồng hoặc đối thủ) ngồi cao ngất, tay chống má, nét mặt vừa đau đớn vừa căm giận, trong khi cô dâu trẻ đứng cúi đầu, im lặng như một con rối. Chính khoảnh khắc ấy mới làm rõ: nụ hôn kia không phải biểu hiện của tình yêu, mà là lời tuyên chiến được bọc trong lớp mật ngọt. Minh Nguyệt Dẫn Tâm quả thật không theo đuổi mô-típ ‘tình yêu thuần khiết’, mà là cuộc chiến tâm lý giữa những người phụ nữ trong cung tường, nơi mỗi cử chỉ đều là một mũi tên tẩm độc.