Trong cảnh mở đầu của Minh Nguyệt Dẫn Tâm, người ta tưởng chừng chỉ là một màn âu yếm nhẹ nhàng giữa hai nhân vật chính — cô gái trong áo trắng nằm ngủ trên đùi chàng trai mặc đen, mái tóc búi cao điểm xuyết hạt ngọc đỏ. Nhưng chỉ vài giây sau, mọi thứ bỗng trở nên hỗn loạn: anh ta đẩy cô ra, cô ngã lăn xuống thảm, khuôn mặt vừa đau vừa kinh ngạc, còn anh ngồi im trên giường như thể vừa tỉnh dậy từ cơn ác mộng. Điều khiến người xem tò mò không phải hành động thô bạo đó, mà là biểu cảm của anh khi nhìn chiếc ngọc bội rơi trên bàn — đôi mắt chợt mềm lại, tay cầm lấy nó như nắm giữ một ký ức đã mất. Phía sau là sự xuất hiện bất ngờ của một thị nữ khác, dịu dàng đỡ lấy cô gái đang run rẩy, ánh mắt đầy thương cảm. Cái kết mở này không đơn thuần là tranh chấp tình cảm, mà là một vụ nổ chậm của quá khứ — khi một món đồ nhỏ bé lại có thể làm sụp đổ cả một thế giới giả tạo đang được xây dựng từng ngày.