Em bé trong phim không khóc, nhưng ánh mắt ấy còn đau hơn cả tiếng gào thét. Người mẹ mặc áo hoa xanh cầm súng, vừa run vừa quyết liệt – rõ ràng là đang bảo vệ con bằng mọi giá. Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về khai thác tâm lý mẫu tử cực kỳ tinh tế.
Ban đầu là cảnh mẹ con dạo phố nhẹ nhàng, áo dài trắng muốt, nụ cười rạng rỡ. Rồi chuyển cảnh đêm tối, mưa rơi, tiếng la hét, súng chĩa vào đầu – sự đối lập này làm người xem sốc thật sự. Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về biết cách chơi với cảm xúc khán giả.
Cô ấy không phải ác nhân, mà là người mẹ sẵn sàng làm tất cả để cứu con. Ánh mắt hoang mang, giọng nói run rẩy, tay cầm súng nhưng vẫn ôm chặt đứa bé – đó là hình ảnh của một người mẹ tuyệt vọng. Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về xây dựng nhân vật rất có chiều sâu.
Khi bị tấn công, người mẹ áo trắng đánh rơi chiếc vali da nâu – chi tiết nhỏ nhưng nói lên tất cả: cô ấy không kịp suy nghĩ, chỉ biết chạy và bảo vệ con. Những chi tiết như thế này khiến Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về trở nên chân thực và đáng nhớ.
Bối cảnh kiến trúc cũ, tường gạch, cổng vòm, sân đá ẩm ướt – tất cả tạo nên một không gian vừa đẹp vừa u ám. Khi xảy ra xung đột, nơi này trở thành sân khấu hoàn hảo cho những màn đối đầu đầy cảm xúc. Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về chọn bối cảnh rất thông minh.