Không ngờ cảnh hôn lại diễn ra bất ngờ đến thế! Giữa đường phố đông người, anh ấy đã ôm chặt lấy cô gái như sợ mất đi lần nữa. Nụ hôn không chỉ là tình yêu mà còn là sự bảo vệ, là lời hứa thầm lặng. Bối cảnh phố cổ với những ngôi nhà mái ngói càng làm tăng thêm chất lãng mạn bi thương của Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về.
Cô bé trong chiếc váy trắng tinh khôi đứng giữa hai người lớn như một nhân chứng sống cho quá khứ đau thương. Ánh mắt ngây thơ nhưng đầy suy tư của bé khiến người xem không khỏi xót xa. Có lẽ bé chính là cầu nối, là lý do để hai con người tưởng chừng đã xa cách nay lại gặp nhau trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về.
Cảnh hai cô gái mở chiếc vali da cũ kỹ trên giường khiến tôi tò mò vô cùng. Bên trong là những bộ quân phục và hộp gỗ đỏ, gợi lên bao câu chuyện về chiến tranh và chia ly. Mỗi món đồ như một mảnh ghép của quá khứ đang dần được hé lộ. Cách đạo diễn xử lý chi tiết này trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về thật tinh tế và giàu ý nghĩa.
Diễn xuất của nữ chính thật xuất sắc! Chỉ qua ánh mắt, cô ấy đã truyền tải được nỗi đau, sự hy sinh và tình yêu thầm lặng. Khi nhìn người mình yêu thương bên cạnh người khác, nỗi đau ấy càng thêm khắc cốt ghi tâm. Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về đã khai thác triệt để sức mạnh của ngôn ngữ cơ thể để kể chuyện.
Sự tương phản giữa bộ quân phục uy nghiêm của nam chính và tà áo dài duyên dáng của nữ chính tạo nên một bức tranh đẹp mắt. Màu xanh đậm của quân phục tượng trưng cho trách nhiệm, còn màu xám nhạt của áo dài thể hiện sự dịu dàng, cam chịu. Trang phục trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về không chỉ đẹp mà còn kể chuyện.