Trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về, biểu cảm của nữ chính khi đưa phong bì thực sự quá đỉnh. Từ vẻ e ấp ban đầu đến nụ cười rạng rỡ khi thấy phản ứng của đối phương, tất cả đều toát lên sự hạnh phúc thuần khiết. Chiếc áo choàng trắng khoác lên vai càng làm tôn lên vẻ đẹp quý phái nhưng cũng rất đỗi dịu dàng. Khoảnh khắc hai người nhìn nhau như thể thời gian ngừng trôi, chỉ còn lại tình yêu.
Không cần lời thoại đao to búa lớn, chỉ với một chiếc phong bì nhỏ trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về, cả câu chuyện đã lật sang trang mới. Nam chính từ chỗ nghiêm nghị, đề phòng bỗng chốc vỡ òa cảm xúc. Có lẽ bên trong đó là tin vui về sự đoàn tụ hay một bí mật quan trọng nào đó. Cách xử lý tình tiết này cho thấy biên kịch rất tinh tế trong việc dùng vật dụng nhỏ để đẩy cảm xúc nhân vật lên cao trào.
Cảnh cuối trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về thực sự lấy đi nước mắt của nhiều người. Sau bao hiểu lầm hay xa cách, cái ôm của nam chính dành cho nữ chính không chỉ là sự mừng rỡ mà còn là sự bù đắp. Anh ấy ôm chặt lấy cô như sợ mất đi lần nữa. Ánh mắt rưng rưng và nụ cười hạnh phúc của cả hai trong vòng tay nhau là minh chứng rõ nhất cho tình yêu vượt qua tất cả rào cản.
Phải công nhận là phần mỹ thuật trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về làm rất tốt. Bộ quân phục màu đen với các chi tiết vàng ánh kim của nam chính toát lên vẻ uy quyền nhưng cũng rất lịch lãm. Trong khi đó, chiếc áo choàng lông trắng của nữ chính lại tạo nên sự tương phản hoàn hảo, vừa sang trọng vừa mềm mại. Sự kết hợp màu sắc này không chỉ đẹp mắt mà còn ngầm nói lên tính cách bổ trợ cho nhau của hai nhân vật.
Trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về, nam chính không cần nói nhiều nhưng ánh mắt đã kể hết câu chuyện. Từ lúc bước vào phòng với sự cảnh giác cao độ, đến sự ngạc nhiên tột độ khi đọc nội dung phong bì, và cuối cùng là sự vỡ òa hạnh phúc. Đặc biệt là cảnh anh ấy nhìn nữ chính với ánh mắt rưng rưng nước mắt nhưng miệng vẫn cười, một biểu cảm phức tạp mà chỉ diễn viên thực thụ mới làm được.