Tôi đặc biệt ấn tượng với cách bộ phim chuyển cảnh từ phố cổ náo nhiệt sang không gian yên tĩnh trong vườn. Cô gái mặc áo trắng ngồi uống trà một mình, trong khi những người hầu thì thầm to nhỏ phía sau, tạo nên một bầu không khí cô đơn đến lạ. Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về đã khắc họa rất tinh tế sự cô độc của nhân vật chính giữa những ồn ào của định kiến xã hội.
Phải công nhận là phần mỹ thuật của phim làm rất có tâm. Từ chiếc váy cưới lấp lánh của cô dâu đến bộ quân phục chỉnh tề của chàng trai, tất cả đều toát lên vẻ đẹp của thời đại đó. Cảnh họ bước vào nhà thờ với ánh sáng hắt từ cửa lớn tạo nên một khung cảnh vừa trang nghiêm vừa bi thương. Xem Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về mà như được sống lại một thời kỳ lịch sử đầy biến động.
Có một cảnh khiến tôi ám ảnh mãi, đó là khi cô gái trong bộ đồ trắng ngồi uống trà, ánh mắt nhìn xa xăm đầy suy tư. Dù xung quanh có người hầu kẻ hạ nhưng cô ấy vẫn toát lên vẻ cô đơn tột cùng. Chi tiết này trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về thực sự chạm đến trái tim người xem, gợi lên cảm giác về những mất mát không thể nói thành lời của nhân vật.
Cảm xúc của nhân vật nam chính khi đứng giữa cô dâu và người bạn cũ thực sự rất khó tả. Anh ấy cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt lại không thể che giấu được sự đau khổ. Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về đã khai thác rất sâu tâm lý nhân vật trong hoàn cảnh éo le này, khiến người xem không khỏi thở dài cho số phận của họ.
Đạo diễn đã rất khéo léo khi sử dụng các cú máy cận cảnh để bắt trọn từng biểu cảm nhỏ nhất của nhân vật. Đặc biệt là cảnh hai người hầu gái thì thầm, ánh mắt họ nhìn cô chủ vừa tò mò vừa thương hại, tạo nên một lớp nghĩa rất sâu cho câu chuyện. Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về không chỉ là phim tình cảm mà còn là bức tranh xã hội thu nhỏ.