Phải công nhận diễn viên trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về quá xuất sắc. Cảnh người phụ nữ run rẩy nắm chặt tay vào ghế, chiếc nhẫn lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Biểu cảm đau khổ, lo lắng được thể hiện qua từng nét mặt. Trong khi đó, cuộc đối thoại giữa hai nhân vật nam tạo nên bầu không khí căng thẳng khó tả. Mỗi khung hình đều là một tác phẩm nghệ thuật.
Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về đưa người xem trở về một thời đại xa xưa với trang phục cầu kỳ và nội thất sang trọng. Chiếc áo dài đính kết lấp lánh của nữ chính tương phản với quân phục nghiêm nghị của các nhân vật nam. Đèn chùm pha lê, bàn ghế cổ điển tạo nên không gian quý tộc. Sự kết hợp hoàn hảo giữa trang phục và bối cảnh làm nổi bật tính cách từng nhân vật.
Xem Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về mà tim đập thình thịch. Từ cảnh người phụ nữ hoảng hốt chạy trốn, đến cuộc đối đầu nảy lửa giữa hai người đàn ông. Mỗi giây trôi qua đều mang theo nguy hiểm khôn lường. Ánh mắt sắc lạnh của nhân vật mặc áo choàng đen khiến người xem lạnh gáy. Không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng chắc chắn sẽ có biến lớn.
Điều ấn tượng nhất trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về là cách các diễn viên sử dụng ngôn ngữ cơ thể. Người phụ nữ co ro sau ghế, tay run rẩy bám vào vải hoa. Người đàn ông áo choàng đen đứng thẳng, ánh mắt lạnh lùng. Người lính trẻ với vẻ mặt bối rối. Không cần nhiều lời thoại, chỉ qua cử chỉ và ánh mắt, câu chuyện đã được kể một cách sống động và đầy cảm xúc.
Cách sử dụng ánh sáng trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về thật sự tinh tế. Ánh nến vàng ấm áp tương phản với bóng tối bao trùm căn phòng. Khuôn mặt người phụ nữ được chiếu sáng nhẹ nhàng, làm nổi bật vẻ đẹp mong manh. Trong khi đó, hai người đàn ông đứng trong vùng sáng tối xen kẽ, tượng trưng cho sự mâu thuẫn nội tâm. Mỗi khung hình như một bức tranh nghệ thuật.