Diễn xuất của nam chính trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về thực sự đỉnh cao. Từ vẻ mặt lạnh lùng ban đầu đến sự hoảng loạn tột độ khi thấy cô gái bị thương, mọi biểu cảm đều được tính toán kỹ lưỡng. Cảnh quay cận cảnh đôi mắt anh ta khi phát hiện máu là điểm nhấn đắt giá nhất tập phim.
Nhân vật phụ nữ mặc sườn xám trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về mang đến cảm giác nguy hiểm khó tả. Dáng đứng khoanh tay, ánh mắt sắc lẹm và nụ cười nửa miệng cho thấy bà ta chính là kẻ đứng sau mọi chuyện. Trang phục truyền thống càng làm nổi bật sự tàn độc bên trong vẻ ngoài đài các.
Chi tiết máu nhỏ xuống áo trắng trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về được quay chậm đầy nghệ thuật. Giọt máu đỏ tươi trên nền vải trắng tinh tạo nên hình ảnh ám ảnh, tượng trưng cho sự thuần khiết bị tổn thương. Đạo diễn đã dùng thủ pháp thị giác này để nhấn mạnh bi kịch của nhân vật.
Khoảnh khắc cả căn phòng im lặng trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về khi cô gái bị thương khiến tim tôi như ngừng đập. Không cần lời thoại, chỉ cần ánh mắt hoảng hốt của nam chính và vẻ mặt đau đớn của nữ chính đã đủ kể hết câu chuyện. Đây chính là sức mạnh của ngôn ngữ điện ảnh.
Sự tương phản giữa bộ sườn xám sặc sỡ của bà chủ và chiếc áo trắng tinh khôi của cô gái trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về không phải ngẫu nhiên. Màu sắc trang phục phản ánh rõ ràng vị thế và bản chất nhân vật. Một bên là quyền lực phô trương, một bên là sự thuần khiết bị chà đạp.