Phân cảnh trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về thực sự ám ảnh. Cô hầu gái run rẩy rót trà, sai sót nhỏ cũng bị trừng phạt nghiêm khắc. Người đàn ông ngồi ăn điềm nhiên như không thấy gì, sự thờ ơ đó còn đáng sợ hơn cả lời mắng chửi. Tôi thích cách đạo diễn sử dụng góc máy từ trên cao xuống để nhấn mạnh sự nhỏ bé của nhân vật chính trước áp lực gia đình. Một tập phim đầy kịch tính và nước mắt.
Xem Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về mà thương cho cô gái áo trắng quá. Cô ấy cố gắng giữ phép tắc nhưng vẫn bị soi mói từng chút một. Ánh mắt của bà chủ đầy sự khinh miệt và thách thức. Cảnh cô ấy bị ép quỳ xuống sàn gỗ lạnh lẽo khiến tôi vô cùng phẫn nộ. Tình tiết này phản ánh rõ nét sự tàn khốc của lễ giáo phong kiến đè nặng lên vai người phụ nữ. Diễn viên khóc rất thật, chạm đến trái tim người xem.
Điều ấn tượng nhất trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về là sự im lặng của người chồng. Anh ta cứ điềm nhiên ăn uống trong khi vợ mình bị làm khó dễ. Có lẽ sự nhu nhược đó còn đáng trách hơn cả người mẹ độc ác. Bối cảnh phòng ăn sang trọng nhưng lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với sự nóng bỏng của mâu thuẫn nội tâm. Từng cái liếc mắt, từng cử chỉ nhỏ đều chứa đựng ngàn lời muốn nói nhưng không thể thốt nên lời.
Cảnh ly trà rơi vỡ trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về là điểm nhấn đắt giá. Âm thanh chát chúa của sứ vỡ vang lên giữa không gian tĩnh lặng, báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến. Cô hầu gái hoảng loạn quỳ xuống xin tha, trong khi bà chủ vẫn giữ vẻ mặt bình thản đến rợn người. Chi tiết này cho thấy địa vị chênh lệch và sự tàn nhẫn của tầng lớp trên đối với người dưới. Một pha xử lý tình huống đầy kịch tính.
Diễn xuất bằng ánh mắt trong Lê Viên Tàn, Cố Nhân Về thực sự đỉnh cao. Người phụ nữ áo trắng nhìn chồng cầu cứu nhưng nhận lại sự lảng tránh. Bà chủ áo đen nhìn cô gái quỳ với ánh mắt thỏa mãn. Còn cô hầu gái thì ánh mắt đầy sợ hãi và bất lực. Không cần lời thoại, chỉ qua ánh mắt, đạo diễn đã kể được cả một câu chuyện về sự áp bức và nỗi đau thầm lặng. Xem mà thấy thương cảm vô cùng.