PreviousLater
Close

Vươn Lên Nghịch CảnhTập19

like2.0Kchase2.1K

Vươn Lên Nghịch Cảnh

Ở nông thôn thập niên 90, nam chính thông minh nhưng lại giả vờ ngốc nghếch, nhường cơ hội đi học cho anh chị, còn mình ở nhà giúp bố mẹ quản lý trại heo. Nhờ có năng khiếu bẩm trong kinh doanh, nam chính được người trong làng rất khen ngợi. Một hôm, nam chính quyết định lên thị xã tìm anh cả và chị hai. Lúc này, gia đình anh chị hai đang sống sung túc ở thị xã, nhưng họ lại coi thường nam chính, cho rằng anh không chịu làm, bỏ bê bố mẹ già ở quê, và kết luận anh chẳng có tương lai gì.
  • Instagram
Đánh giá tập này.

Gánh nặng trên vai

Cảnh chàng trai vác bao tải nặng đầy gạch khiến mình thật sự xúc động. Đó không chỉ là vật chất mà là cả tương lai anh ấy đang gánh vác. Bà cụ ngồi đó nhìn cháu mà nước mắt lưng tròng, thật sự quá đau lòng. Phim Vươn Lên Nghịch Cảnh khai thác quá sâu vào nỗi đau thầm lặng của người nông dân thời khó khăn. Mỗi ánh mắt đều như muốn nói lên ngàn lời chưa kịp thốt.

Cánh cổng gỗ chia ly

Cảnh tượng ở cánh cổng gỗ cũ kỹ thật sự ám ảnh. Cô gái trong váy hoa xanh đứng bên trong, chàng trai đứng ngoài, chỉ một khe hở nhỏ mà như cách trở cả bầu trời. Nước mắt cô ấy rơi xuống khiến tim mình thắt lại. Vươn Lên Nghịch Cảnh đã làm rất tốt việc khắc họa sự ngăn cách giữa tình yêu và hiện thực khắc nghiệt. Không cần lời thoại nhiều, chỉ cần ánh mắt là đủ hiểu.

Lịch treo tường năm 1990

Chi tiết tờ lịch năm 1990 trên tường nhà bà cụ như một dấu mốc thời gian đầy ý nghĩa. Nó gợi nhớ về một thời kỳ vất vả nhưng tình người vẫn nồng ấm. Chàng trai rời đi với bao gạch trên vai, bà cụ vẫy tay tạm biệt mà lòng nặng trĩu. Xem Vươn Lên Nghịch Cảnh mà thấy thương cho những phận người phải hy sinh vì gia đình. Bối cảnh làng quê mộc mạc càng làm câu chuyện thêm chân thực.

Nước mắt người ở lại

Mình ấn tượng nhất là cảnh bà cụ lau nước mắt khi chàng trai vừa đi khỏi. Sự cô đơn của người già khi con cháu phải rời quê kiếm sống được thể hiện quá tinh tế. Cô gái trẻ cũng vậy, đứng sau cánh cổng mà không thể với tới người mình thương. Vươn Lên Nghịch Cảnh không chỉ là câu chuyện về nghèo khó, mà còn là về sự chờ đợi và hy vọng. Diễn xuất của mọi người đều rất tự nhiên và chạm đến trái tim.

Bao gạch và tương lai

Ban đầu tưởng bao tải là lương thực, ai ngờ lại là gạch. Chi tiết này thật sự bất ngờ và đầy ẩn ý. Có lẽ anh ấy đang mang vật liệu về xây dựng tổ ấm, hoặc bán để lấy tiền lo cho gia đình. Dù là gì thì gánh nặng trên vai anh trong Vươn Lên Nghịch Cảnh cũng tượng trưng cho trách nhiệm của một người trụ cột trong gia đình. Cảnh anh đặt bao tải đứng đối diện cô gái thật sự nhiều cảm xúc.

Ánh mắt biết nói

Không cần nhiều lời thoại, chỉ cần nhìn vào ánh mắt của chàng trai là đủ hiểu sự quyết tâm và cả nỗi đau trong lòng. Khi nhìn qua khe cổng gỗ, ánh mắt anh dành cho cô gái vừa thương vừa tiếc. Phim Vươn Lên Nghịch Cảnh sử dụng ngôn ngữ hình thể rất đắt giá. Cảnh quay cận cảnh đôi mắt đẫm lệ của cô gái cũng là một điểm nhấn điện ảnh xuất sắc. Mọi thứ đều được tính toán kỹ lưỡng để lấy nước mắt.

Tình yêu thời khó khăn

Chuyện tình của chàng trai và cô gái trong bối cảnh nghèo khó thật sự làm người ta suy nghĩ nhiều. Họ yêu nhau nhưng hiện thực lại quá phũ phàng. Cánh cổng gỗ như một ranh giới vô hình ngăn cách hai con người. Xem Vươn Lên Nghịch Cảnh mà tự hỏi liệu họ có vượt qua được tất cả để đến với nhau không. Cái kết mở để lại nhiều dư âm cho người xem suy ngẫm về số phận.

Bối cảnh làng quê chân thực

Mình rất thích cách xây dựng bối cảnh trong phim này. Nhà cửa cũ kỹ, sân đất, cây cối đều mang đậm chất nông thôn Việt Nam những năm trước. Không màu mè, không hào nhoáng, chỉ có sự thật trần trụi. Vươn Lên Nghịch Cảnh đã tái hiện thành công không gian sống của những người lao động nghèo. Chiếc váy hoa xanh của cô gái là điểm sáng duy nhất giữa gam màu trầm của bộ phim.

Sự hy sinh thầm lặng

Chàng trai chấp nhận vác gạch nặng nhọc mà không than vãn nửa lời. Anh ấy muốn lo cho bà cụ và cô gái mà mình thương. Sự hy sinh đó thật cao cả nhưng cũng đầy đau lòng. Trong Vươn Lên Nghịch Cảnh, mỗi nhân vật đều có nỗi khổ riêng không biết nói cùng ai. Cảnh bà cụ ngồi một mình bên chiếc bàn gỗ cũ càng làm nổi bật lên sự cô đơn tuổi già. Thật sự là một tác phẩm giàu tính nhân văn.

Cảm xúc dâng trào cuối phim

Đoạn kết khi chàng trai đặt bao tải và đứng đối diện cô gái thật sự khiến mình nín thở. Họ đứng đó, nhìn nhau mà không biết nói gì hơn. Nước mắt cô gái rơi xuống như thay cho mọi lời nói. Vươn Lên Nghịch Cảnh kết thúc để lại một khoảng trống lớn trong lòng người xem. Mình hy vọng họ sẽ có một cái kết có hậu sau bao nhiêu vất vả và hiểu lầm. Phim ngắn nhưng dư vị thì rất dài.