Nhân vật nam chính trong Tiệm Ăn Cứu Thế xuất hiện với vẻ ngoài bình thường nhưng ánh mắt đỏ rực đầy sát khí thực sự ám ảnh. Cảnh anh ta cầm dao và nụ cười nhếch mép khi đối diện với kẻ thù cho thấy đây không phải là một vai diễn hiền lành. Sự tương phản giữa vẻ ngoài thư sinh và nội tâm tàn nhẫn được khắc họa rất tốt.
Tiệm Ăn Cứu Thế làm rất tốt việc pha trộn giữa kiến trúc cổ điển và các yếu tố hiện đại. Từ con phố nhộn nhịp với đèn lồng đỏ đến căn phòng bí mật với bản đồ toàn ảnh, tất cả tạo nên một thế giới quan vừa quen vừa lạ. Đặc biệt là sự xuất hiện của nhân vật tóc trắng cầm trượng rồng tạo cảm giác huyền bí khó cưỡng.
Xem Tiệm Ăn Cứu Thế mà thấy thương cho ông chú vest đỏ, từ chỗ hung hăng đánh người khác đến lúc quỳ gối van xin chỉ trong tích tắc. Cảnh ông ta bò trên đường đầy máu và nước mắt thực sự gây ám ảnh. Bộ phim như muốn nhắn nhủ rằng núi cao còn có núi cao hơn, đừng bao giờ quá tự mãn vào sức mạnh của bản thân.
Nhân vật nữ tóc vàng xuất hiện ở cuối Tiệm Ăn Cứu Thế thực sự là một điểm nhấn đắt giá. Váy đỏ, mắt đỏ và nụ cười đầy toan tính khiến cô ấy trông như một con rắn độc đang chờ thời cơ. Sự xuất hiện của cô ấy dường như báo hiệu một chương mới đầy nguy hiểm và hấp dẫn hơn cho bộ phim.
Phải công nhận diễn viên trong Tiệm Ăn Cứu Thế diễn rất đạt, đặc biệt là các cảnh cận mặt. Từ sự đau đớn, tuyệt vọng của ông chú vest đỏ đến sự lạnh lùng, tàn nhẫn của chàng trai áo trắng đều được truyền tải rõ ràng chỉ qua ánh mắt. Không cần nhiều lời thoại nhưng cảm xúc vẫn dâng trào mãnh liệt.