Thích nhất là mấy cái biểu cảm 'dáng vẻ nhỏ nhắn' của Kỷ Trần khi bị hệ thống trêu chọc. Đang căng thẳng đối đầu trùm mà tự dưng chuyển sang nét mặt méo xệch vì không thể ký kết thêm thú cưng thứ hai, cười muốn rụng răng. Sự kết hợp giữa yếu tố nghiêm túc và hài hước này làm phim Phế Mà Không Phế, Hiểu Chứ? trở nên rất dễ thở, không bị quá nặng nề dù bối cảnh khá u tối.
Phải công nhận đội ngũ làm phim xây dựng bối cảnh nghĩa địa sương mù rất có tâm. Những bộ xương rải rác, quạ đen bay lượn và ánh đèn leo lét tạo nên không khí rùng rợn đúng chuẩn. Khi con rồng xương phá đất chui lên, sự tương phản giữa cái chết tĩnh lặng và sức sống mãnh liệt của quái vật thực sự ấn tượng. Xem trên ứng dụng xem phim mà cứ tưởng đang lạc vào một thế giới khác.
Đoạn kết phim làm mình bất ngờ ghê. Tưởng đâu phải đánh chết con rồng mới qua màn, ai ngờ Kỷ Trần lại đi phong ấn nó làm thú cưng. Dù hệ thống báo lỗi không nhận được phần thưởng do không tiêu diệt trùm, nhưng việc có được một con rồng cấp 8 bên cạnh vẫn lời hơn nhiều. Cách giải quyết vấn đề trong Phế Mà Không Phế, Hiểu Chứ? luôn khiến người xem phải bất ngờ.
Con rồng này không chỉ to lớn mà thiết kế chi tiết từng khúc xương, từng móng vuốt đều rất tinh xảo. Ánh sáng xanh phát ra từ lồng ngực và hốc mắt tạo điểm nhấn thị giác cực mạnh. Cảnh nó vỗ cánh bay lên trời kèm theo hiệu ứng đất đá văng tung tóe thực sự mãn nhãn. Một con trùm xứng tầm để Kỷ Trần phải dùng đến vật phẩm đặc biệt để phong ấn trên ứng dụng xem phim.
Khoảnh khắc Kỷ Trần đứng trước con rồng khổng lồ, nhìn tỷ lệ thắng chỉ có 30% rồi chuyển sang 70% khi có sự hỗ trợ, thể hiện rõ sự chênh lệch sức mạnh. Nét mặt lo lắng, mồ hôi rơi và tư thế phòng thủ cho thấy cậu ấy cũng rất sợ hãi chứ không phải dạng 'nhân vật chính' bá đạo vô đối. Chính sự chân thật này làm Phế Mà Không Phế, Hiểu Chứ? trở nên đáng xem hơn hẳn.