Nhân vật giáo sư tóc bạc với bộ com lê đen toát lên vẻ uy quyền nhưng vẫn rất gần gũi. Cách ông giải thích về các tầng tháp và nhiệm vụ khiến người xem như được dẫn dắt vào một thế giới mới. Những học sinh chăm chú ghi chép trên máy tính bảng, ánh mắt sáng lên vì tò mò. Cảm giác như chính mình cũng đang đứng trong hàng ngũ đó, chờ đợi đến lượt mình bước vào cánh cổng dịch chuyển.
Màn hình toàn ảnh hiển thị đủ loại địa hình từ sa mạc khô cằn đến rừng rậm âm u, mỗi khung cảnh đều được thiết kế tỉ mỉ. Cảnh chiến đấu với sói băng và khủng long thực sự mãn nhãn, vũ khí phát sáng xanh dương cắt ngang không trung. Phế Mà Không Phế, Hiểu Chứ? Dù chỉ là mô phỏng nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn rất thật, khiến tim đập nhanh theo từng pha né đòn của nhân vật.
Cảnh nam chính tóc đen bước đến bảng điều khiển cảm ứng thực sự tạo điểm nhấn. Ánh mắt lạnh lùng, cử chỉ dứt khoát khi chạm vào màn hình xanh, như thể anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu. Những học sinh khác chỉ đứng nhìn với vẻ ngưỡng mộ, trong khi anh lại bình thản đối mặt với thử thách. Không khí căng thẳng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của chính mình.
Nhóm học sinh mặc đồng phục xám tạo cảm giác kỷ luật nhưng không hề nhàm chán. Mỗi người đều có biểu cảm riêng, từ cô gái tóc ngắn mắt xanh lá đến chàng trai tóc nâu ánh mắt lo lắng. Giáo sư đứng giữa với vẻ điềm tĩnh, tay cầm bút như đang chấm điểm từng cử chỉ của họ. Phế Mà Không Phế, Hiểu Chứ? Chính sự đồng nhất trong trang phục lại làm nổi bật cá tính riêng của từng nhân vật.
Hệ thống toàn ảnh hiển thị bản đồ tầng tháp với các vòng tròn đồng tâm xoay chậm, tạo cảm giác như đang xem bản đồ kho báu. Những trụ phát sáng xanh dương xếp thành hàng, mỗi trụ chứa vật phẩm khác nhau từ chai thuốc đến đồng xu cổ. Không gian rộng lớn với trần cao vút, ánh sáng nhân tạo chiếu xuống sàn gạch bóng loáng. Mọi thứ đều toát lên vẻ hiện đại nhưng vẫn giữ được nét huyền bí.