Cảnh Đoàn Tri Ngu xuất hiện trong Năm Ấy Lỡ Một Người như một cú twist đầy tính toán. Cô ấy nắm tay anh chàng vest xanh navy, ánh mắt sắc lẹm như dao mổ, trong khi cô gái áo xám đứng im như tượng đá. Người bệnh trên giường cười tươi nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng – rõ ràng đây không phải cuộc thăm bệnh thông thường. Không khí căng như dây đàn, mỗi cái liếc mắt đều mang theo ẩn ý. Phim ngắn này biết cách dùng không gian hẹp để tạo drama lớn, khiến người xem vừa muốn tắt vừa không thể rời mắt.