Cảnh quay trong Năm Ấy Lỡ Một Người khiến mình nghẹt thở vì sự im lặng đầy ám ảnh. Ánh sáng xanh lạnh lẽo phủ lên từng cử chỉ, như thể cả căn phòng đang nín thở chờ một cú nổ cảm xúc. Người đàn ông quấn khăn tắm không nói gì, nhưng ánh mắt anh ta như đang van xin hoặc trách móc – khó mà đoán được. Cô gái trong bộ đồ ngủ chấm bi co người lại, tay siết chặt cổ áo, như thể đang cố giữ lấy chút lý trí cuối cùng. Còn người đứng sau cánh cửa – kẻ thứ ba vô hình – lại là nhân chứng đau đớn nhất. Không cần lời thoại, chỉ cần một nụ cười méo mó và cái đóng cửa nhẹ nhàng là đủ khiến tim người xem thắt lại. Đây chính là đỉnh cao của kể chuyện bằng hình ảnh.