Cảnh cô ấy ngồi lại văn phòng khi thành phố lên đèn khiến tôi thực sự xúc động. Không ồn ào, không than vãn, chỉ có ánh đèn bàn và những tập hồ sơ chất cao. Trong Năm Ấy Lỡ Một Người, chi tiết này như một lời khẳng định: đôi khi chiến thắng không phải là đánh bại ai đó, mà là không để bản thân gục ngã trước áp lực. Cách cô ấy cầm điện thoại trong đêm tối, ánh mắt kiên định nhưng phảng phất nỗi buồn, khiến người xem như được chạm vào tâm hồn nhân vật. Một phân cảnh nhỏ nhưng đủ sức nặng để lại dư vị lâu dài.