Ý tưởng về một nhà hàng phục vụ món ăn từ quái vật thực sự là một ý tưởng độc đáo và táo bạo. Cảnh con rết bị biến thành món ăn hay chui vào cống thoát nước gợi lên sự liên tưởng thú vị về vòng đời của nguyên liệu. Dù là phim giả tưởng nhưng nó vẫn mang đến những thông điệp về sự cân bằng trong tự nhiên. Cách tiếp cận vấn đề một cách hài hước và không quá nghiêm trọng giúp người xem dễ dàng đón nhận. Một ý tưởng sáng tạo chỉ có thể tìm thấy trong Nhà Hàng Địa Phủ, Dám Ăn Không?.
Dù bối cảnh và nhân vật đều mang màu sắc giả tưởng, nhưng cảm xúc của họ lại rất thật. Sự hoảng sợ, ngạc nhiên, vui mừng hay bối rối đều được thể hiện một cách tự nhiên qua nét mặt và cử chỉ. Đặc biệt là cảnh các nhân vật hoạt hình nhỏ nhắn ôm đầu hoảng loạn hay cùng nhau nhảy múa tạo nên sự đồng cảm mạnh mẽ. Phim không chỉ giải trí mà còn chạm đến những cảm xúc thuần túy của con người. Xem trên ứng dụng xem phim thấy cách truyền tải cảm xúc rất tinh tế, khiến người xem như được sống cùng nhân vật.
Nhân vật nam chính với đôi mắt vàng và phong thái lạnh lùng thực sự chiếm trọn trung tâm chú ý. Cách anh ta điều khiển năng lượng xanh lục tạo nên những cột sáng huyền ảo giữa đống đổ nát thật sự ấn tượng. Tuy nhiên, sự xuất hiện của nhân vật đầu ngựa lại mang đến yếu tố bất ngờ khó đỡ. Cảm giác như đang xem một bộ phim hành động pha lẫn hài kịch đen. Không khí căng thẳng bỗng chốc tan biến bởi những tình huống trớ trêu, đúng gu của Nhà Hàng Địa Phủ, Dám Ăn Không? luôn biết cách làm khán giả bất ngờ.
Không thể tin được con rết khổng lồ lại có thể thu nhỏ và hành động như thú cưng! Cảnh nó chui xuống cống hay nằm giữa vườn rau tạo nên sự tương phản thú vị với những pha chiến đấu trước đó. Nhân vật nữ tóc vàng với biểu cảm ngơ ngác cũng góp phần tăng thêm sự đáng yêu cho bộ phim. Cốt truyện không chỉ có đánh đấm mà còn lồng ghép những khoảnh khắc đời thường dí dỏm. Xem trên ứng dụng xem phim thấy nhịp phim rất nhanh, không hề có khoảng chết, đúng chuẩn giải trí cuối tuần.
Bối cảnh thành phố đổ nát dưới ánh trăng tím tạo nên không khí u ám nhưng cũng rất thơ mộng. Các nhân vật dù đối mặt với nguy hiểm vẫn giữ được bản lĩnh và sự hài hước riêng. Đặc biệt là nhân vật mặc áo choàng đen với nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn. Anh ta dường như nắm giữ chìa khóa của mọi vấn đề. Sự kết hợp giữa yếu tố huyền bí và đời thường khiến câu chuyện trở nên độc đáo. Nhà Hàng Địa Phủ, Dám Ăn Không? thực sự là một làn gió mới trong dòng phim giả tưởng.