Đoạn phim không có nhiều lời thoại nhưng từng khung hình đều kể chuyện. Từ bàn tay gieo hạt đến cỗ máy phun sương xanh, tất cả đều là nỗ lực cứu lấy sự sống. Cô gái tóc trắng đứng nhìn tháp với ánh mắt kiên định khiến mình tin rằng họ sẽ thành công. Một bộ phim khoa học viễn tưởng nhưng đậm chất nhân văn.
Mình thích cách đạo diễn kết hợp giữa máy móc hiện đại và thiên nhiên hoang sơ. Cỗ máy cày ruộng tự động, hệ thống tưới tiêu bằng năng lượng xanh, tất cả đều phục vụ cho mục đích duy nhất: làm xanh lại trái đất. Xem Hầm Trú Ẩn Ngày Tàn mà thấy lòng nhẹ nhõm hơn giữa thời đại hỗn loạn này.
Cảnh giọt nước lăn trên lá rồi rơi xuống đất khô nứt nẻ thực sự ám ảnh. Nó như giọt nước mắt của đất mẹ đang chờ đợi sự cứu rỗi. Rồi khi sương xanh phủ xuống, cây cối hồi sinh, mình đã bật khóc. Phim biết cách chạm vào trái tim người xem bằng những chi tiết nhỏ nhưng đầy sức nặng.
Không u tối như những phim cùng thể loại, Hầm Trú Ẩn Ngày Tàn mang đến gam màu xanh hy vọng. Từ cánh đồng bát ngát đến sa mạc khô cằn được phủ xanh, mỗi cảnh quay đều như một bức tranh nghệ thuật. Đặc biệt là cảnh sương xanh lan tỏa trên bầu trời hoàng hôn, đẹp đến nao lòng.
Chàng trai áo đen và cô gái tóc trắng hầu như không nói gì, nhưng ánh mắt và cử chỉ của họ đã nói lên tất cả. Họ là những chiến binh thầm lặng, ngày đêm bảo vệ và nuôi dưỡng sự sống. Mình thích cách phim xây dựng nhân vật qua hành động thay vì lời nói sáo rỗng.