Triệu Hạo mỉm cười, tay nắm chặt tà áo, ánh mắt như rắn lột xác. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lần xuất hiện là một cú đánh vào tâm lý. Đệ Nhất Phá Gia có lẽ không cần bạo lực – chỉ cần ông đứng đó, mọi người đã run. 😏
Tử Anh cười tươi như hoa, nhưng đôi mắt đỏ hoe sau lớp son môi. Cô đứng cạnh người khác, tay nắm chặt, như đang giữ một bí mật lớn. Đệ Nhất Phá Gia dạy ta: người đẹp nhất thường giấu nỗi đau sâu nhất. 💔
Tô Dật cười hồn nhiên, tay vung vẩy như trẻ con, nhưng ánh mắt lúc nào cũng sắc như dao. Cái cách anh ta ‘vô tư’ hỏi han lại khiến người ta lạnh gáy. Đệ Nhất Phá Gia: đừng tin vào nụ cười trước mặt. 😈
Sân đất lổn nhổn, người quỳ, người nằm, cỗ xe cũ mục nát… Tất cả như một bức tranh bi kịch chưa kịp vẽ xong. Đệ Nhất Phá Gia dùng không gian để kể câu chuyện – nơi giàu sang từng rực rỡ, nay chỉ còn tro tàn và những ánh mắt căm giận. 🏛️
Chiếc đai đen với họa tiết hoa văn cổ xưa trên bụng Tô Dật không chỉ là trang phục – đó là lời tuyên bố: ‘Ta vẫn còn đây’. Mỗi lần anh ta chỉnh lại đai, là một lần khẳng định vị thế. Đệ Nhất Phá Gia – nơi vật nhỏ cũng mang ý nghĩa lớn. 🔑