Bạch Lan đứng bên cạnh, tay nắm chặt vạt áo, môi mím lại như đang nuốt cả ngàn lời oán. Không nói một lời, nhưng ánh mắt đã ‘đâm’ Phá Gia ba nhát. Đệ Nhất Phá Gia có thể phá nhà, nhưng chưa chắc phá được lòng người — đặc biệt là lòng một nữ nhân bị xúc phạm.
Quỳ là hành động, không phải thái độ. Phá Gia cúi đầu nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao, tay nắm chặt như chuẩn bị bứt dây nổi dậy. Đệ Nhất Phá Gia — tên gọi đã nói hết: không phải kẻ vô dụng, mà là kẻ biết chờ thời. Một ngày nào đó, cái quỳ này sẽ thành bước nhảy vọt 🦅.
Đai vàng chạm rồng, nhưng khuôn mặt ông lại đầy mệt mỏi. Có lẽ quyền lực không làm người ta sung sướng, mà chỉ khiến họ mất đi khả năng tin người. Đệ Nhất Phá Gia dám đùa với lửa, còn Lão Gia Cát — đang ngồi trên ngọn lửa ấy từ lâu rồi 🔥.
Ánh sáng dịu nhẹ chiếu qua ô cửa hình thoi, tạo bóng đổ lung linh trên sàn gỗ ướt — như chính tâm trạng ba nhân vật: rõ ràng mà mơ hồ, gần gũi mà xa cách. Đệ Nhất Phá Gia không cần la hét, chỉ cần im lặng giữa ánh sáng ấy, cũng đủ khiến khán giả nghẹt thở.
Bạch Lan cài trâm vàng hình phượng, tóc búi cao nghiêm nghị — đây không phải kiểu trang điểm bình thường, mà là ‘báo động đỏ’. Khi nữ nhân như thế xuất hiện, nghĩa là sắp có máu đổ. Đệ Nhất Phá Gia à, lần sau đừng cười nữa, kẻo trâm kia rơi xuống… là lúc kết thúc luôn đó 💀.