Phải công nhận diễn xuất của nữ chính trong Đòi Lại Công Bằng quá đỉnh cao. Chỉ cần một cái liếc mắt, một nụ cười nhếch mép nhẹ nhàng cũng đủ làm đối phương run sợ. Cô ấy không cần phải gân cổ lên cãi nhau như bà mẹ chồng hay gã đàn ông kia, sự điềm tĩnh và sang trọng trong bộ váy trắng chính là vũ khí sắc bén nhất. Cảnh hai người họ sóng vai bước đi để lại sự ngỡ ngàng phía sau thực sự là một cú chốt hạ hoàn hảo, khẳng định vị thế không thể lay chuyển.
Xem đoạn này của Đòi Lại Công Bằng mà thấy thấm thía vô cùng. Gã đàn ông và người phụ nữ kia cứ tưởng mình có quyền lực là có thể bắt nạt người khác, nào ngờ gặp phải cao thủ. Vẻ ngoài hào nhoáng với trang phục lấp lánh cũng không che giấu được sự thiếu hụt về nhân cách. Khoảnh khắc họ nhận ra mình đã sai lầm thì quá muộn, nữ chính đã rời đi với phong thái của người chiến thắng. Một kịch bản tuy quen nhưng cách thể hiện đầy cuốn hút và mãn nhãn.
Không cần đao to búa lớn, sự trả thù trong Đòi Lại Công Bằng diễn ra nhẹ nhàng như một cơn gió lạnh. Nữ chính không hề tỏ ra yếu đuối hay van xin, ngược lại còn khiến đối phương phải tự xấu hổ vì hành động của chính mình. Biểu cảm từ ngạc nhiên chuyển sang sợ hãi của gã đàn ông vest xanh là điểm nhấn đắt giá nhất tập này. Bà mẹ chồng thì chỉ biết đứng nhìn mà không thể làm gì được. Đúng là gậy ông đập lưng ông, xem mà thấy hả hê trong lòng!
Ngoài cốt truyện hấp dẫn, Đòi Lại Công Bằng còn là một sàn diễn thời trang thu nhỏ. Bộ đồ trắng thanh lịch của nữ chính đối lập hoàn toàn với bộ cánh lòe loẹt của phản diện, như một ẩn ý về sự trong sạch và toan tính. Ngay cả khi không nói lời nào, trang phục cũng đã thay lời muốn nói về địa vị và khí chất. Cảnh quay cận cảnh đôi giày cao gót bước đi dứt khoát rời khỏi cửa hàng thực sự là một cú chốt hạ đầy quyền lực, để lại dư âm khó quên cho người xem.
Cảnh này trong Đòi Lại Công Bằng đúng là thỏa mãn cái nết của người xem! Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của gã đàn ông mặc vest xanh khi bị cô gái trong bộ đồ trắng lạnh lùng bỏ đi mà thấy sướng rơn người. Bà mẹ chồng khó tính kia cũng bị ăn quả đắng, đứng hình tại chỗ không nói nên lời. Sự im lặng và ánh mắt sắc lẹm của nữ chính còn đáng sợ hơn cả tiếng hét, chứng tỏ khí chất của người đã nắm đằng chuôi. Đúng là bài học nhớ đời cho những ai dám coi thường người khác!