Cảnh mở đầu trong Ánh Trăng Chẳng Vì Tôi thực sự quá ám ảnh. Người phụ nữ ôm chặt chiếc chăn đẫm máu, nước mắt tuôn rơi không ngừng khiến tim tôi như thắt lại. Người đàn ông bên cạnh cũng đau đớn đến mức gục xuống, sự tuyệt vọng của họ lan tỏa mạnh mẽ. Nhưng cú bất ngờ khi anh ta nhìn thấy người phụ nữ khác đang cười đầy máu ở góc phòng mới là đỉnh điểm của sự căng thẳng. Cảm giác như mọi thứ sụp đổ cùng một lúc, vừa bi thương vừa uất ức. Diễn xuất của dàn diễn viên quá xuất sắc, từng ánh mắt đều chứa đựng nỗi đau không thể nói thành lời.