Trong Thây ma Ngày Thất Tịch, chú hồ ly hồng không chỉ là thú cưng, mà là chìa khóa mở ra sức mạnh siêu nhiên. Khi nó bay lên trời với đuôi phát sáng, tôi tin rằng đây là dấu hiệu của sự giải thoát – hoặc hủy diệt. Phim dùng hình ảnh đối lập lửa và băng để nói về nội tâm con người: vừa muốn sống, vừa muốn buông xuôi. Một kiệt tác ngắn khiến tôi xem đi xem lại 3 lần vẫn chưa hết ám ảnh.
Tôi chưa bao giờ thấy cảnh thây ma tấn công trường học nào chân thực như trong Thây ma Ngày Thất Tịch. Học sinh chạy tán loạn, giáo viên ngã gục, lửa bốc cháy khắp sân vận động – tất cả được quay với góc máy rung lắc, khiến người xem như đang chạy cùng họ. Đặc biệt, cảnh nam sinh mặc áo ghi lê ngồi uống rượu giữa đống đổ nát khiến tôi khóc – anh ấy đã mất tất cả, nhưng vẫn giữ được chút nhân tính cuối cùng.
Hai nhân vật chính trong Thây ma Ngày Thất Tịch đại diện cho hai cực: một người chọn chiến đấu đến cùng, một người chọn chấp nhận số phận. Nhưng khi họ đứng cạnh nhau trên ban công, nhìn thành phố bốc cháy, tôi hiểu rằng họ đều đang tìm cách cứu chuộc quá khứ. Phim không có anh hùng, chỉ có những con người cố gắng sống sót giữa địa ngục – và điều đó khiến nó trở nên đáng nhớ hơn bất kỳ siêu phẩm nào.
Thây ma Ngày Thất Tịch kết thúc với cảnh hồ ly bay lên trời, để lại hai chàng trai đứng giữa lửa và băng. Tôi không biết đây là kết thúc hay khởi đầu mới, nhưng chính sự mơ hồ đó khiến phim trở nên sâu sắc. Có lẽ đạo diễn muốn nói rằng: trong tận thế, không có câu trả lời đúng sai, chỉ có lựa chọn. Xem xong, tôi ngồi im 10 phút, rồi mở ứng dụng netshort xem lại từ đầu – vì mỗi lần xem, tôi lại thấy một lớp nghĩa mới.
Thây ma Ngày Thất Tịch không chỉ là phim kinh dị, mà là bản tình ca đẫm máu giữa những con người tuyệt vọng. Cảnh nam sinh cắn tay thây ma để cứu bạn gái khiến tôi rùng mình – tình yêu thời tận thế thật điên rồ nhưng đẹp đến nao lòng. Hỏa diễm, băng giá, hồ ly chín đuôi… tất cả tạo nên một thế giới hỗn loạn đầy cảm xúc. Xem trên ứng dụng netshort, tôi như bị cuốn vào từng nhịp thở của nhân vật.