Cô bé tóc vàng trong bộ đồ hầu gái khóc nức nở rồi bỗng dưng cười rạng rỡ khiến tim mình tan chảy. Cảm xúc của nhân vật được đẩy lên cao trào một cách tự nhiên, không gượng ép. Những người bạn xung quanh cũng vậy, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự gắn kết khó tả. Xác sống Ngày Thất Tịch thật sự biết cách chạm đến trái tim người xem bằng những chi tiết nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.
Cảnh huấn luyện trong trại quân sự dưới ánh đèn pha thật sự mãn nhãn. Anh chàng tóc xanh uống nước mệt mỏi, anh tóc vàng mài dao với ánh mắt sắc lẹm, còn anh cơ bắp thì đấm bao cát đến chảy máu. Mỗi người một phong cách nhưng đều toát lên sự quyết tâm. Xác sống Ngày Thất Tịch không chỉ có cảnh đẹp mà còn xây dựng nhân vật rất có chiều sâu, khiến mình muốn theo dõi tiếp.
Cảnh ba nhân vật chính – chàng trai áo len, cô gái hồ ly và cô gái tóc trắng – bước đi trên con đường nứt nẻ dưới ánh hoàng hôn thật sự đẹp như tranh vẽ. Không cần lời thoại, chỉ cần hình ảnh cũng đủ kể cả một câu chuyện. Cảm giác như họ đang bước vào một hành trình mới, bỏ lại phía sau những đau thương. Xác sống Ngày Thất Tịch thật sự biết cách tạo ra những khoảnh khắc đáng nhớ.
Phim bắt đầu bằng cảnh đổ nát, chết chóc nhưng dần dần chuyển sang những khoảnh khắc ấm áp, đầy hy vọng. Từ cảnh mọi người cùng nhau vượt qua khó khăn đến cảnh huấn luyện khắc nghiệt, tất cả đều được dẫn dắt một cách mượt mà. Xác sống Ngày Thất Tịch không chỉ là phim về xác sống mà còn là hành trình trưởng thành của những con người bình thường trở thành anh hùng.
Cảnh tượng những học sinh đứng giữa thành phố hoang tàn mà vẫn cười nói thật sự làm mình xúc động. Cảm giác như họ vừa trải qua một cơn ác mộng nhưng vẫn giữ được niềm tin vào ngày mai. Đoạn cao trào khi vị chỉ huy xuất hiện cùng sấm sét đúng chất anh hùng cứu thế, khiến mình nổi da gà. Xác sống Ngày Thất Tịch không chỉ là phim hành động mà còn là câu chuyện về hy vọng giữa tuyệt vọng.