Mình ấn tượng với cách Thời Mạt Thế: Mỹ Nữ Vây Quanh xây dựng bối cảnh: siêu thị hoang tàn, sàn nhà nứt nẻ, kiến khổng lồ bò khắp nơi… nhưng vẫn xen lẫn những khung cảnh ấm áp như bữa ăn chung hay khoảnh khắc trang điểm trên ghế sofa đỏ. Sự tương phản giữa hủy diệt và vẻ đẹp đời thường tạo nên một thế giới vừa thực vừa mơ, khiến người xem không thể rời mắt dù chỉ một giây.
Cảnh cuối khi chàng trai che miệng cô gái áo hoodie trong Thời Mạt Thế: Mỹ Nữ Vây Quanh khiến mình suýt khóc. Không phải vì hành động đó quá kịch tính, mà vì nó thể hiện sự bảo vệ thầm lặng giữa lúc nguy nan. Ánh mắt lo lắng của anh và nỗi sợ hãi của cô như nói lên tất cả những gì không cần lời. Phim ngắn mà để lại dư vị lâu đến thế thì đúng là đáng đồng tiền bát gạo.
Không ngờ Thời Mạt Thế: Mỹ Nữ Vây Quanh lại kết hợp giữa sinh tồn khắc nghiệt và những khoảnh khắc ngọt ngào đến vậy. Cảnh cô hầu gái ôm lấy chàng trai đang ngủ say khiến mình mềm lòng, dù xung quanh là kiến khổng lồ và đổ nát. Có lẽ chính sự đối lập giữa nguy hiểm và bình yên mới làm nên sức hút của bộ phim. Mình xem đi xem lại cảnh đó ba lần vì quá đẹp và đầy cảm xúc.
Chỉ cần nhìn vào đôi mắt của nhân vật nữ chính trong Thời Mạt Thế: Mỹ Nữ Vây Quanh là đủ hiểu cô ấy đang trải qua bao nhiêu giằng xé nội tâm. Từ lúc đỏ mặt nhẹ khi bị chạm vào cằm, đến lúc cúi đầu tránh ánh nhìn của người khác – tất cả đều được thể hiện tinh tế mà không cần lời thoại. Phim ngắn đôi khi lại có chiều sâu hơn cả phim dài nhờ cách kể chuyện bằng hình ảnh và biểu cảm như thế này.
Cảnh ba người đứng gần nhau trong Thời Mạt Thế: Mỹ Nữ Vây Quanh khiến mình tim đập nhanh không kiểm soát được. Ánh mắt của cô gái áo sơ mi trắng nhìn anh chàng kia vừa ghen tị vừa đau lòng, còn cô gái bên cạnh lại dịu dàng chạm vào vai anh như muốn an ủi. Không khí căng thẳng đến mức mình phải nín thở theo dõi từng cử chỉ nhỏ. Đúng là phim ngắn mới dám khai thác cảm xúc phức tạp thế này mà không cần dài dòng.