Cảnh mở đầu trong Thỉnh Phượng Quy Cung thực sự khiến tim tôi hẫng một nhịp. Ánh mắt của nam chính nhìn nữ chính đầy ẩn tình, vừa muốn chạm vào lại vừa e ngại. Cái cách cô ấy nắm lấy tay áo chàng rồi buông ra thật tinh tế, như một lời chào tạm biệt đầy day dứt. Bối cảnh cổ trang được đầu tư chỉn chu, từng chi tiết trang phục đều toát lên vẻ đẹp thanh tao của nhân vật.
Không ngờ đứa bé trong Thỉnh Phượng Quy Cung lại diễn xuất tự nhiên đến thế. Cái cách nó ngước nhìn người lớn với đôi mắt long lanh, rồi bất ngờ quỳ xuống khiến ai cũng phải mềm lòng. Sự xuất hiện của bé như một nốt trầm xao xuyến giữa những xung đột căng thẳng. Tôi đã xem đi xem lại cảnh bé nắm tay nữ chính trên ứng dụng xem phim vì quá dễ thương.
Phải công nhận diễn viên nam trong Thỉnh Phượng Quy Cung có nụ cười chết người. Từ vẻ mặt lạnh lùng ban đầu, đến khi thấy mẹ con nữ chính, ánh mắt chàng dịu lại hẳn. Khoảnh khắc chàng cúi xuống nói chuyện với đứa bé thật sự rất ấm áp. Sự chuyển biến tâm lý này được thể hiện rất tinh tế qua từng cử chỉ nhỏ, khiến người xem không thể rời mắt.
Đoạn cao trào khi nữ chính và con trai quỳ xuống xin tha trong Thỉnh Phượng Quy Cung thực sự lấy đi nước mắt của tôi. Sự tuyệt vọng trong ánh mắt cô ấy đối lập hoàn toàn với vẻ bình thản giả tạo của nam chính. Bối cảnh sân đình uy nghiêm càng làm tăng thêm sức nặng cho bi kịch gia đình. Đây chắc chắn là phân cảnh ám ảnh nhất mà tôi từng xem.
Phải khen ngợi đội ngũ phục trang của Thỉnh Phượng Quy Cung. Màu xanh nhạt của bộ đồ nữ chính cực kỳ tôn da, kết hợp với kiểu tóc đơn giản nhưng thanh thoát tạo nên vẻ đẹp thuần khiết. Nam chính cũng nổi bật với bộ lễ phục thêu hoa tinh xảo. Sự đồng điệu trong màu sắc trang phục của hai người như ngầm báo hiệu mối duyên phận khó cắt đứt giữa họ.