Tôi chưa bao giờ thấy một nhân vật nữ nào lại có thần thái mạnh mẽ đến thế. Cách cô ấy thắp hương, cúi đầu tưởng niệm nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm như dao khiến tôi nổi da gà. Người đàn ông mặc đồ đen bò trên sàn nhà đầy máu trông thật thảm hại, nhưng chính sự đối lập đó càng làm nổi bật vị thế của nữ chính. Cốt truyện có vẻ xoay quanh mâu thuẫn gia tộc hoặc trả thù, rất đáng để theo dõi tiếp.
Phải công nhận là phần mỹ thuật trong Nữ Vương Nổi Giận làm rất tốt. Bộ đồ đen cách điệu với cài áo lấp lánh của nữ chính vừa cổ điển vừa hiện đại. Khung cảnh phòng khách với đèn lồng đỏ và bàn thờ tạo nên không khí vừa tang thương vừa huyền bí. Chi tiết cô ấy dùng đũa châm lửa rồi thắp hương cho thấy sự tỉ mỉ trong từng hành động. Xem phim mà như đang lạc vào một thế giới khác vậy.
Ban đầu tôi tưởng cô ấy chỉ là một góa phụ đau khổ, nhưng càng xem càng thấy cô ấy đang kiểm soát mọi thứ. Người đàn ông kia rõ ràng là kẻ có tội, có thể đã phản bội hoặc gây ra cái chết của ai đó. Ánh mắt cô ấy không hề có sự thương xót, chỉ có sự trừng phạt lạnh lùng. Cảnh cô ấy đứng trước bàn thờ với vẻ mặt kiên định khiến tôi tin rằng cô sẽ làm mọi thứ để bảo vệ danh dự gia tộc. Thật sự rất kịch tính!
Điều tôi thích nhất ở đoạn phim này là cách sử dụng ngôn ngữ cơ thể thay vì lời nói. Nữ chính hầu như không hét lên hay khóc lóc, nhưng từng cử chỉ đều mang sức nặng ngàn cân. Khi cô ấy đặt nén hương vào bát hương, tay cô rất vững, không hề run rẩy. Trong khi đó, kẻ đối diện lại run rẩy, bò lết và chỉ tay trong tuyệt vọng. Sự tương phản này tạo nên sức hút khó cưỡng cho bộ phim. Ứng dụng này đúng là kho tàng phim hay.
Xem Nữ Vương Nổi Giận xong tôi vẫn chưa biết nên đứng về phía nào. Nữ chính có vẻ là người bị hại, nhưng cách cô ấy xử lý tình huống lại rất tàn nhẫn và tính toán. Người đàn ông kia dù trông thảm hại nhưng biểu cảm của anh ta lại như đang cố gắng thanh minh điều gì đó. Có thể đây là một cuộc đấu trí giữa hai thế lực, và nữ chính đang dùng nghi lễ này để tuyên chiến. Càng xem càng tò mò về thân thế thực sự của cô ấy.