Phải công nhận sự ăn ý giữa nam chính và nữ chính quá tuyệt vời. Từ ánh mắt lo lắng khi chăm sóc vết thương đến những nụ hôn nồng cháy đều chân thật đến từng milimet. Đặc biệt là đoạn cao trào khi cô ấy nhận ra sự thật, biểu cảm hoảng loạn và tuyệt vọng khiến tim tôi thắt lại. Một tác phẩm ngắn nhưng dư vị cảm xúc thì dài lâu, đúng chất phim tâm lý hiện đại.
Không gian căn hộ cao cấp với khung cảnh thành phố về đêm tạo nên một bầu không khí vừa lãng mạn vừa u tối. Ánh sáng mờ ảo trong phòng ngủ đối lập với sự lạnh lẽo của buổi sáng hôm sau khi sự thật phơi bày. Đạo diễn đã rất khéo léo trong việc sử dụng ánh sáng và góc máy để nhấn mạnh sự cô đơn của nhân vật nữ giữa cuộc sống hào nhoáng nhưng đầy rẫy bí mật.
Không hiểu sao nhiều người lại thích cái kết mở này, còn tôi thì thấy nó quá tàn nhẫn. Vừa trải qua một đêm nồng nhiệt, sáng ra lại đối mặt với thực tế phũ phàng rằng mọi thứ có thể chỉ là ảo giác hoặc một âm mưu. Sự chuyển biến tâm lý từ hạnh phúc tột cùng sang hoảng loạn tột độ được khắc họa quá đạt, khiến người xem như tôi cũng phải thở dốc theo từng nhịp tim của nhân vật.
Chiếc điện thoại reo lên như một hồi chuông báo tử cho mối quan hệ vừa chớm nở. Khoảnh khắc cô gái cầm máy và nghe tin sốc, khuôn mặt từ ngơ ngác chuyển sang kinh hoàng thực sự là điểm nhấn đắt giá nhất phim. Nó phá vỡ hoàn toàn bong bóng hạnh phúc mà hai người vừa xây dựng, để lại một khoảng trống mênh mông và những câu hỏi không lời đáp về danh tính thực sự của người đàn ông kia.
Xem xong Món Quà Bất Ngờ mà lòng nặng trĩu. Liệu những cử chỉ ân cần lúc đầu là chân thành hay chỉ là màn kịch để che đậy mục đích đen tối? Sự đối lập giữa sự dịu dàng của người đàn ông và sự thật phũ phàng qua cuộc gọi khiến ta nghi ngờ tất cả. Tình yêu trong thời đại này dường như luôn đi kèm với những dấu hỏi lớn và sự đề phòng cần thiết.