Phải công nhận là tạo hình nhân vật trong Hắc Vô Thường Săn Quỷ rất có tâm. Từ bộ đồ truyền thống của Lâm Phong đến vẻ ngoài đáng sợ của con quái vật đều được đầu tư kỹ lưỡng. Đặc biệt là đôi mắt xanh của Lâm Phong, mỗi lần cận cảnh là thấy rõ sự lạnh lùng nhưng cũng đầy ẩn tình. Cảnh chiến đấu với xích sắt phát sáng nhìn đã mắt vô cùng, hiệu ứng hình ảnh không thua gì phim điện ảnh lớn.
Cảnh mở đầu với hành lang khách sạn nhuốm máu và dòng chữ bí ẩn đã thiết lập ngay tông màu u tối cho cả bộ phim. Cảm giác rợn người khi con quái vật xuất hiện với hàm răng nhọn hoắt và đôi mắt đen ngòm thực sự làm tôi phải bịt mắt lại vài giây. Nhưng chính sự đáng sợ đó lại làm nổi bật lên sự bình tĩnh đến lạ thường của Lâm Phong khi đối mặt với nguy hiểm, tạo nên sự tương phản rất thú vị.
Nhóm người xem phát trực tiếp phản ứng rất thật, từ hoảng loạn đến ngạc nhiên rồi nghi ngờ. Cô gái áo trắng và anh chàng áo đỏ có biểu cảm rất tự nhiên, làm người xem dễ dàng đồng cảm với tình huống éo le họ đang gặp phải. Đặc biệt là cô gái tóc xanh, ánh mắt sắc sảo như đang nhìn thấu mọi chuyện, khiến tôi đoán rằng cô ấy có vai trò quan trọng hơn là một khán giả bình thường trong Hắc Vô Thường Săn Quỷ.
Cảnh Lâm Phong rút kiếm và tung chiêu thực sự là điểm nhấn của tập này. Những đường kiếm dứt khoát kết hợp với hiệu ứng ánh sáng xanh tím tạo nên một màn trình diễn võ thuật đẹp mắt. Việc anh ta dễ dàng khống chế con quái vật bằng xích sắt cho thấy thực lực khủng khiếp. Tôi thích cách phim không kéo dài trận đánh mà tập trung vào sự áp đảo tuyệt đối của nhân vật chính, xem rất sướng tay.
Chi tiết Lâm Phong lấy chiếc ví từ người con quái vật rồi đốt tiền âm phủ là một tình tiết rất đắt giá. Nó gợi mở về quá khứ hoặc mối liên hệ nào đó giữa anh ta và con quái vật này. Ánh mắt ngạc nhiên tột độ của Lâm Phong khi nhìn thấy thứ gì đó trong ví khiến tôi tò mò muốn biết bên trong có gì. Có lẽ đó là chìa khóa để giải mã toàn bộ câu chuyện trong Hắc Vô Thường Săn Quỷ mà chúng ta chưa được biết.