Phải công nhận diễn viên trong Ai Là Của Ai quá xuất sắc. Người phụ nữ mặc váy rượu vang từ vẻ kiêu hãnh chuyển sang đau đớn rồi cuối cùng là sự cam chịu, từng cung bậc cảm xúc đều chân thực. Đối diện với cô là sự lạnh lùng đầy toan tính của cô gái trẻ. Sự tương phản này tạo nên sức hút khó cưỡng, khiến tôi không thể rời mắt khỏi màn hình dù chỉ một giây.
Căn phòng khách hiện đại với kệ sách đầy ắp và bộ sofa da đen trong Ai Là Của Ai tạo nên không gian quyền lực, nhưng lại thiếu vắng hơi ấm tình người. Hai nhân vật ngồi đối diện nhau mà như cách biệt cả thế giới. Chi tiết những chậu xương rồng trên bàn như ẩn dụ cho những trái tim gai góc, khó gần. Đạo diễn đã rất tinh tế khi dùng không gian để kể chuyện.
Đang xem Ai Là Của Ai mà tôi cứ tưởng người phụ nữ lớn tuổi là nạn nhân, nhưng ánh mắt cuối cùng của bà ấy lại khiến tôi nghi ngờ tất cả. Có vẻ như đằng sau sự yếu đuối đó là một kế hoạch gì đó lớn hơn. Cô gái trẻ tuy tỏ ra mạnh mẽ nhưng đôi lúc lại lộ vẻ bất an. Sự hoán đổi vai trò này chính là điểm nhấn khiến bộ phim trở nên đáng nhớ.
Trong Ai Là Của Ai, trang phục của hai nhân vật chính là một ngôn ngữ riêng. Bộ đồ đen cắt may sắc sảo thể hiện sự quyết đoán và lạnh lùng của cô gái trẻ. Ngược lại, bộ váy rượu vang với chi tiết ngọc trai của người phụ nữ lớn tuổi toát lên vẻ quý phái nhưng cũng đầy u buồn. Sự đối lập trong phong cách thời trang này góp phần kể câu chuyện về xung đột thế hệ và địa vị.
Cảnh đối đầu giữa hai người phụ nữ trong Ai Là Của Ai thực sự khiến tim tôi đập nhanh. Ánh mắt sắc lạnh của cô gái mặc đồ đen đối lập hoàn toàn với vẻ mặt đau khổ của người phụ nữ lớn tuổi. Không cần lời thoại, chỉ qua biểu cảm thôi cũng đủ thấy mâu thuẫn gia đình này sâu sắc đến nhường nào. Cách quay cận cảnh từng nét mặt làm tăng thêm sự kịch tính, khiến người xem như đang đứng giữa tâm bão.