Đang xem cảnh đối đầu căng thẳng ở sân trường hoang thì bất ngờ chuyển cảnh sang bờ sông về đêm trong Ăn Mày Chí Tôn. Hình ảnh người phụ nữ đầy máu me và cậu bé với khuôn mặt lấm lem tạo nên cú sốc cảm xúc mạnh. Sự đối lập giữa không khí ồn ào của đám côn đồ và sự tĩnh lặng bi thương của hai mẹ con khiến tim tôi thắt lại. Đây chính là điểm nhấn cảm xúc đắt giá nhất của tập phim này.
Giữa vòng vây của ba tên giang hồ ăn mặc lòe loẹt, nam chính trong bộ vest đen vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đáng nể trong Ăn Mày Chí Tôn. Ánh mắt sắc lạnh và thái độ không hề run sợ trước lời đe dọa cho thấy anh không phải người thường. Sự đối lập giữa vẻ ngoài thư sinh và khí chất ngầm tạo nên sức hút khó cưỡng, khiến tôi tin rằng anh sẽ có màn lật kèo ngoạn mục ở những tập sau.
Phải công nhận đội ngũ sản xuất Ăn Mày Chí Tôn rất có gu khi chọn bối cảnh. Tòa nhà cũ kỹ với lớp sơn bong tróc và sân đất đỏ bụi bặm tạo nên không khí u ám, phù hợp với cốt truyện xã hội đen. Ánh sáng xanh lạnh từ cửa sổ tầng trên cộng hưởng với ánh đèn vàng dưới đất tạo nên chiều sâu thị giác tuyệt vời. Một bối cảnh đơn giản nhưng kể được rất nhiều câu chuyện ngầm.
Ba tên phản diện trong Ăn Mày Chí Tôn mỗi người một vẻ nhưng đều chung một điểm: diễn xuất bằng cơ mặt cực tốt. Từ tên áo vàng hay cười nhếch mép, tên áo đỏ hung hăng đến tên áo đen lạnh lùng, tất cả tạo nên một bộ ba hoàn chỉnh. Đặc biệt là đoạn tên áo đỏ bị đánh bất ngờ, biểu cảm từ ngạo nghễ chuyển sang đau đớn và sợ hãi trong tích tắc rất tự nhiên và chân thực.
Đoạn hội thoại giữa nhóm phản diện và nam chính trong Ăn Mày Chí Tôn thực sự gây cười vì độ lố của mấy tên trùm giang hồ. Tên mặc áo khoác vàng diễn xuất quá đà, biểu cảm thay đổi liên tục từ cười đểu sang hoảng sợ tạo nên sự tương phản thú vị. Dù là phim ngắn nhưng cách xây dựng nhân vật phản diện không rập khuôn, vừa hài vừa đáng ghét khiến người xem vừa muốn cười vừa muốn đấm vào mặt chúng.