Phải công nhận diễn viên đóng vai ông cụ trong Ăn Mày Chí Tôn quá xuất sắc. Cảnh ông ngã xuống đất, tay run run cầm gậy, máu chảy ra từ miệng mà vẫn cố gượng dậy chỉ tay mắng chửi. Từng biểu cảm đau đớn, phẫn uất đều chân thực đến từng chi tiết. Đây mới là diễn xuất thực thụ, không cần kỹ xảo vẫn khiến khán giả rơi nước mắt.
Đoạn cao trào trong Ăn Mày Chí Tôn khi người con trai cầm tập hồ sơ đỏ ép cha ký tên thực sự căng thẳng. Ông cụ nhất quyết không chịu, thậm chí còn ném tập hồ sơ đi. Nhưng rồi cuối cùng vẫn bị ép đến mức suy sụp. Cảnh này cho thấy sự tàn khốc của đồng tiền và quyền lực trong gia đình giàu có.
Thật mỉa mai khi bi kịch gia đình lại xảy ra đúng vào dịp lễ hội truyền thống trong Ăn Mày Chí Tôn. Phông nền đỏ rực, đèn lồng treo cao, mọi người ăn mặc chỉnh tề nhưng bên trong lại là những toan tính, tranh giành tàn nhẫn. Sự tương phản giữa không khí vui tươi và bi kịch nội tâm tạo nên sức hút đặc biệt cho bộ phim.
Ăn Mày Chí Tôn không chỉ là một bộ phim giải trí mà còn mang thông điệp sâu sắc về đạo đức gia đình. Khi con cái vì lợi ích mà quên đi công ơn sinh thành, đẩy cha mẹ vào đường cùng. Cảnh ông cụ gục ngã giữa sân khấu như lời cảnh tỉnh cho những ai đang đánh mất lương tri. Xem xong mà suy nghĩ nhiều về giá trị gia đình.
Cảnh tượng trong Ăn Mày Chí Tôn thực sự khiến người xem phải giật mình. Ông cụ bị ép đến mức thổ huyết, khuôn mặt đau đớn tột cùng trong khi những kẻ khác vẫn bình thản bàn chuyện làm ăn. Sự tàn nhẫn của con người trong gia tộc này được khắc họa quá rõ nét, từng ánh mắt, cử chỉ đều toát lên sự lạnh lùng đáng sợ. Xem mà thấy rùng mình!