Cảnh bệnh viện trong Ánh Trăng Chẳng Vì Tôi thực sự quá ám ảnh. Người đàn ông nằm trên giường với ánh mắt tuyệt vọng nhìn theo bóng lưng người phụ nữ mặc áo veston nâu, trong khi người phụ nữ khác ôm chặt lấy anh như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Khoảnh khắc cô ấy quay lại mỉm cười rồi bước đi, cánh cửa đóng sập lại như dấu chấm hết cho mọi hy vọng. Sự giằng xé giữa tình yêu và lý trí được khắc họa quá tinh tế qua từng ánh mắt, cử chỉ. Tôi xem trên mạng mà tim như thắt lại, đúng là phim ngắn nhưng cảm xúc thì dài vô tận.