Cảnh cô gái quỳ xuống nhặt chiếc thẻ đen bí ẩn rồi chạy vào bệnh viện khiến tim tôi thắt lại. Khoảnh khắc cô đưa thẻ cho người bà đang hấp hối trên giường bệnh, ánh mắt đầy hy vọng xen lẫn đau đớn thực sự quá ám ảnh. Bà cụ khóc nức nở, nắm chặt tay cháu gái như muốn truyền lại chút sức lực cuối cùng. Đúng là Ánh Trăng Chẳng Vì Tôi luôn biết cách lấy đi nước mắt khán giả bằng những tình tiết gia đình day dứt thế này. Sự đối lập giữa vẻ ngoài lạnh lùng của cô gái và sự yếu đuối khi đối diện với người thân khiến nhân vật trở nên đa chiều và đáng thương hơn bao giờ hết.