Phải công nhận diễn viên trong Ván Cờ Của Con Dâu có thực lực. Nam chính với gương mặt từng trải thể hiện sự day dứt, lo âu cực tốt qua từng nếp nhăn. Nữ chính thì biến hóa khôn lường, lúc yếu đuối cần che chở, lúc lại mạnh mẽ đầy toan tính. Cảnh quay cận mặt bắt trọn từng thay đổi vi mô trên gương mặt họ, khiến người xem như đang đứng ngay tại hiện trường.
Đoạn cao trào khi nữ chính bất ngờ thay đổi thái độ từ sợ hãi sang khiêu khích thực sự là điểm nhấn của Ván Cờ Của Con Dâu. Cái cách cô ấy chỉnh lại tóc, mỉm cười rồi chỉ tay vào người đối diện cho thấy sự chuyển biến tâm lý cực nhanh. Kịch bản không đi theo lối mòn, khiến khán giả phải đoán già đoán non xem rốt cuộc ai mới là người nắm đằng chuôi trong ván cờ này.
Trang phục trong Ván Cờ Của Con Dâu không chỉ đẹp mà còn mang tính biểu tượng. Bộ vest đen nghiêm nghị của nam đại diện cho quyền lực và sự kìm nén, trong khi chiếc váy nâu bó sát của nữ chính như một vũ khí gợi cảm để công phá phòng tuyến đối phương. Sự kết hợp màu sắc này tạo nên một tổng thể hài hòa nhưng đầy căng thẳng ngầm.
Cách sử dụng ánh sáng trong Ván Cờ Của Con Dâu rất đáng khen ngợi. Hành lang bệnh viện sáng trắng nhưng lại làm nổi bật lên những vùng tối trong tâm trạng nhân vật. Những khoảnh khắc nam chính cúi đầu hay nữ chính quay lưng đều được xử lý ánh sáng tinh tế, tạo cảm giác cô đơn giữa đám đông và sự ngột ngạt của không gian kín.
Xem Ván Cờ Của Con Dâu mà thấy thương cho cả hai nhân vật. Họ dường như bị mắc kẹt trong một mối quan hệ vừa yêu vừa hận, vừa muốn thoát ra lại vừa không nỡ. Những cái chạm tay run rẩy, những cái nhìn tránh né rồi lại dán chặt vào nhau nói lên tất cả. Đây không đơn thuần là tình yêu, mà là cuộc chiến sinh tồn của cảm xúc.