Cô ấy ngồi yên, mặc váy đỏ, mắt tím như thủy tinh vỡ. Không khóc, không la, chỉ nhìn – như thể đã thấy tất cả kết cục trước khi trò chơi bắt đầu. Có lẽ cô là người duy nhất biết bí mật lớn nhất của Trò Chơi Quỷ Dị: rằng ‘đạt cấp S’ không phải vinh quang, mà là án tử treo lơ lửng. Im lặng của cô là lời cảnh báo cuối cùng.
Phòng 404 không phải lỗi hệ thống – đó là địa chỉ của linh hồn lạc lối. Bảng đen đầy công thức vô nghĩa, đồng hồ ngừng chạy, và cây khô bên ngoài như đang đếm từng nhịp tim của nhân vật. Mỗi chi tiết đều là manh mối: Trò Chơi Quỷ Dị không giết người bằng dao, mà bằng cách khiến họ nhớ lại điều mình cố quên. Và bạn… đã từng quên điều gì chưa?
Dai Niệm xuất hiện như một cơn gió lạnh giữa lớp học hoang tàn. Đôi mắt đỏ thẫm, nụ cười mỉa mai, và chiếc bút bi trong tay như vũ khí. Hệ thống ghi nhận 'cảm tình: 0' – có lẽ vì cô ấy không cần ai yêu, chỉ cần người khác… sống sót đủ lâu để hiểu tại sao mình lại ở đây. Trò Chơi Quỷ Dị không cho phép yếu đuối.
Áo cam rực rỡ như lửa, nhưng ánh mắt anh ta lại run rẩy khi bị Dai Niệm nắm lấy tay. Anh hét lên như thể muốn đánh thức cả thế giới, nhưng thực ra chỉ đang cố tự thuyết phục mình vẫn còn kiểm soát được. Khoảnh khắc anh giữ cằm cô ấy – không phải chiếm hữu, mà là tuyệt vọng tìm điểm tựa. Trò Chơi Quỷ Dị khiến kẻ mạnh cũng phải quỳ gối.
Cảnh hai bàn tay mở ra trên mặt bàn cũ kỹ, như lời mời gọi vào Trò Chơi Quỷ Dị. Không phải phép thuật, mà là sự lựa chọn – khi bạn chạm vào, không còn đường lui. Ánh sáng đỏ rực từ khe nứt tường như tiếng cười của số phận. Đáng sợ nhất không phải quỷ, mà là chính mình khi đồng ý chơi.