Cảnh cuối trong Thời Nguyện Ký khiến tôi không thể rời mắt. Nhân vật chính quỳ giữa sân hoa đào, máu trên kiếm và nước mắt hòa lẫn trong ánh hoàng hôn. Không cần lời thoại, chỉ qua ánh mắt đau đớn và cử chỉ run rẩy, diễn viên đã truyền tải trọn vẹn sự tan vỡ nội tâm. Khung cảnh vừa đẹp vừa bi thương, như một bản nhạc buồn không lời. Tôi xem đi xem lại đoạn này trên ứng dụng xem phim mà vẫn thấy nghẹn lòng. Một cái kết mở đầy day dứt, để lại dư vị khó quên cho người xem.