Phải khen biên kịch của Sống Lại Quét Sạch Nợ Xưa vì cách xây dựng tình tiết rất hợp lý và cuốn hút. Từ cảnh đối chất ngoài đường đến những mảnh ghép ký ức trong phòng tối đều liên kết chặt chẽ với nhau. Không có chi tiết thừa, mỗi hành động của nhân vật đều có mục đích rõ ràng. Xem xong mà vẫn còn muốn tìm hiểu thêm về quá khứ của họ, đúng là phim ngắn nhưng chất lượng phim dài.
Nhạc nền trong Sống Lại Quét Sạch Nợ Xưa thực sự là điểm cộng lớn. Những đoạn cao trào âm nhạc dồn dập phối hợp với cảnh người mẹ cầm kéo làm tim tôi như ngừng đập. Ngược lại, những đoạn hồi tưởng nhạc chậm buồn da diết lại lấy đi nước mắt. Sự hòa quyện giữa hình ảnh và âm thanh tạo nên một trải nghiệm xem phim trọn vẹn, cảm xúc dâng trào không kìm nén được.
Phục trang trong phim cũng là một điểm nhấn thú vị. Bộ đồ đen với thắt lưng bản to của nữ chính toát lên vẻ quyền lực và lạnh lùng, đối lập hoàn toàn với bộ đồ màu hồng nhạt có phần quê mùa của người mẹ. Trong Sống Lại Quét Sạch Nợ Xưa, sự đối lập về trang phục dường như cũng ngầm nói lên khoảng cách địa vị và tính cách giữa các nhân vật. Mỗi chi tiết nhỏ đều được đầu tư kỹ lưỡng.
Chi tiết đám đông người vây quanh cầm điện thoại quay phim trong Sống Lại Quét Sạch Nợ Xưa phản ánh rất đúng thực trạng xã hội hiện nay. Ai cũng muốn làm người đầu tiên chứng kiến và lan truyền thị phi. Biểu cảm tò mò, háo hức của họ làm nền cho sự cô độc và tuyệt vọng của nhân vật chính. Một chi tiết nhỏ nhưng mang tính phê phán xã hội sâu sắc, làm phim trở nên chân thực hơn.
Xem Sống Lại Quét Sạch Nợ Xưa mà cảm xúc cứ trồi sụt liên tục. Lúc thì tức giận thay cho nhân vật, lúc lại thương cảm rơi nước mắt. Cảnh người đàn ông ngồi xe lăn cúi đầu bất lực khiến lòng tôi quặn thắt. Phim không cần lời thoại nhiều nhưng ngôn ngữ cơ thể và ánh mắt của diễn viên đã nói lên tất cả. Một tác phẩm ngắn nhưng để lại dư vị cảm xúc lâu dài trong lòng người xem.