Cảnh chuyển sang bệnh viện với giấy báo viện phí và hình ảnh Ngô Đạt thở oxy là cú tát mạnh vào thực tế. Từ một nam sinh năng động giờ nằm bất động, đầu băng bó, thật sự quá xót xa. Chi tiết này không chỉ đẩy cao trào cảm xúc mà còn đặt ra câu hỏi lớn về cái giá phải trả cho những xung đột tuổi học trò. Xem mà thương cho cậu bé vô tội quá.
Phải công nhận dàn diễn viên trẻ trong phim diễn xuất rất có chiều sâu. Biểu cảm từ hoảng hốt, đau đớn đến sự lạnh lùng, tàn độc đều được thể hiện rất tự nhiên và chân thực. Đặc biệt là ánh mắt của nhân vật phản diện khi đứng trước nạn nhân, không hề có chút hối hận nào, chỉ toàn là sự thách thức. Những cảnh quay cận mặt đã lột tả hết nội tâm nhân vật một cách xuất sắc.
Bộ phim không chỉ đơn thuần là giải trí mà còn là lời cảnh tỉnh sâu sắc về nạn bạo lực học đường. Hình ảnh Ngô Đạt gục ngã và sự thờ ơ của kẻ gây chuyện là minh chứng rõ nhất cho hậu quả khôn lường. Phim đã chạm đến trái tim người xem bằng những tình tiết chân thực và đầy tính nhân văn. Hy vọng rằng thông điệp này sẽ lan tỏa mạnh mẽ đến cộng đồng.
Đạo diễn đã xây dựng sự tương phản cực kỳ đắt giá giữa hai phe phái. Một bên là nhóm bạn lo lắng, hoảng loạn tột độ khi thấy đồng đội gục ngã. Bên kia là tên cầm đầu với nụ cười khinh bỉ, bước đi ngạo nghễ như kẻ chiến thắng. Khoảnh khắc hắn quay lại nhìn nạn nhân với ánh mắt vô cảm khiến người xem nổi da gà. Sự tàn nhẫn của tuổi trẻ đôi khi đáng sợ hơn chúng ta tưởng.
Mở đầu phim đã quá ám ảnh với cảnh bạo lực học đường tàn khốc. Ngô Đạt nằm bất động giữa đường, máu chảy đầy mặt khiến tim tôi như ngừng đập. Cảm giác bất lực của đám bạn khi chạy đến cứu nhưng không kịp thật sự rất đau lòng. Bối cảnh trường học u ám càng làm tăng thêm sự bi kịch cho số phận của nhân vật này. Một khởi đầu đầy nước mắt và ám ảnh.