Phu Nhân, Xin Dừng Tay
Hứa Nguyên Khánh trọng sinh làm sơn tặc, định thực hiện phi vụ cuối rồi quy ẩn. Ngờ đâu mục tiêu lại có dung mạo giống hệt mình, hắn liền quyết định tráo đổi thân phận, dấn thân vào cuộc tranh quyền đoạt vị. Giữa giang hồ một tay che trời, chốn triều đình một bước lên mây. Có kẻ hận hắn thấu xương, có người kính hắn như thần. Giữa chính và tà, liệu hắn sẽ là vị cứu tinh hay kẻ gieo rắc tai ương cho thiên hạ?
Đề xuất cho bạn





Màu đỏ và màu xanh — Trận chiến giữa lòng tin và nghi ngờ
Nữ Chính mặc áo đỏ, cầm kiếm, ánh mắt kiên định; Nam Chính mặc áo xanh, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến người xem lo lắng hơn cả tiếng gầm thét. Phu Nhân, Xin Dừng Tay khéo léo sử dụng màu sắc để miêu tả nội tâm nhân vật 🎨
Anh ta cười — và thế giới sụp đổ
Khoảnh khắc Nam Chính mỉm cười nhẹ sau khi nhìn chiếc bình, rồi năng lượng tím bùng phát từ bàn tay — đó chính là đỉnh cao của kịch tính! Không cần lời nói, chỉ cần biểu cảm và hiệu ứng hình ảnh, Phu Nhân, Xin Dừng Tay đã khiến người xem ‘đứng hình’ suốt ba giây liền 😳
Hai kẻ bị thương, một người đứng — ai mới là kẻ yếu?
Hai nhân vật ngồi trên đất, máu còn đọng trên môi, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh. Người đứng giữa lại bình thản như đang dạo bước trong vườn hoa. Phu Nhân, Xin Dừng Tay không phân biệt mạnh-yếu bằng sức lực, mà bằng khí chất — và điều đó thật cuốn hút 🌫️
Hiệu ứng đỏ rực — không phải phép thuật, mà là cơn giận của trái tim
Khi năng lượng đỏ bao trùm, ta hiểu rõ: đây không phải là đấu pháp, mà là phản ứng tự nhiên của một linh hồn bị tổn thương sâu sắc. Phu Nhân, Xin Dừng Tay dùng màu đỏ như một lời thề — đau đớn, cuồng nộ, và… không thể tha thứ 🔥
Chiếc bình nhỏ nhưng cả thiên địa phải rung chuyển
Chiếc bình xanh biếc trong tay Nam Chính không đơn thuần là một vật phẩm — nó chính là nút thắt của số phận. Khi anh mỉm cười, ta biết rõ: Phu Nhân, Xin Dừng Tay đang bước vào giai đoạn bùng nổ cảm xúc 💥 Một chi tiết nhỏ, nhưng đủ khiến người xem nghẹt thở.