Phải công nhận là tạo hình của nam chính với chiếc áo da và kính mắt rất hợp với bối cảnh nhà máy cũ kỹ. Cách anh ta điều chỉnh kính và nhìn chằm chằm vào đối thủ tạo nên sức nặng khủng khiếp cho từng phân cảnh. Sự đối đầu giữa các phe phái trong Ngọn Lửa Mùa Đông không cần lời nói nhiều mà vẫn đầy kịch tính. Khung cảnh nhà máy hoang sơ càng làm nổi bật sự cô độc và quyết tâm của nhân vật chính.
Nhân vật nữ trong bộ áo khoác nâu dài luôn mang vẻ mặt lo lắng, đứng cạnh nam chính như một điểm tựa tinh thần nhưng cũng đầy bất an. Sự tương phản giữa vẻ ngoài lạnh lùng của nam chính và sự mềm mỏng của cô ấy tạo nên cặp đôi rất có chiều sâu. Trong Ngọn Lửa Mùa Đông, mỗi cái nhíu mày của cô ấy đều như muốn nói lên ngàn lời. Bối cảnh tuyết trắng càng làm nổi bật sự mong manh của nhân vật này giữa bão tố.
Đạo diễn đã rất khéo léo khi sử dụng ánh sáng và bóng đổ trong nhà máy để tạo nên sự u ám. Khói từ ống khói nhà máy bay lên bầu trời xanh tạo nên một hình ảnh đối lập đầy nghệ thuật. Các nhân vật phụ mặc đồng phục xanh đứng thành hàng như một bức tường vô hình ngăn cách sự thật. Xem Ngọn Lửa Mùa Đông mà cảm thấy như mình đang đứng giữa sân nhà máy, hít thở bầu không khí đầy bụi bặm và toan tính ấy.
Không cần những pha hành động dồn dập, bộ phim xây dựng kịch tính thông qua những ánh nhìn và cử chỉ nhỏ. Cảnh nam chính cúi xuống nhặt thứ gì đó trên nền tuyết rồi đứng dậy với vẻ mặt quyết liệt thực sự là điểm nhấn đắt giá. Sự im lặng đôi khi đáng sợ hơn cả tiếng hét. Ngọn Lửa Mùa Đông đã chứng minh rằng một bộ phim hay không cần hiệu ứng cháy nổ, chỉ cần diễn xuất nội tâm sâu sắc là đủ để cuốn hút người xem đến phút cuối.
Cảnh mở đầu với chai thuốc màu nâu đỏ đã tạo nên sự tò mò cực lớn. Nhân vật nam chính cầm chai thuốc với ánh mắt sắc bén, dường như đang nắm giữ một bí mật động trời. Không khí căng thẳng lan tỏa khắp sân nhà máy khi đám đông vây quanh. Cảm giác như một vụ án mạng sắp được phơi bày trong Ngọn Lửa Mùa Đông vậy. Diễn xuất của nam chính quá đỉnh, chỉ bằng ánh mắt đã khiến người xem lạnh gáy.