Phim Người Xưa Hóa Người Dưng xây dựng mâu thuẫn rất khéo léo qua trang phục và thái độ. Một bên là mẫu phi mặc hồng phấn dịu dàng nhưng đầy u uất, một bên là quý phi mặc trắng lộng lẫy với vẻ mặt kiêu ngạo. Sự đối lập này không chỉ ở ngoại hình mà còn ở địa vị và cách đối xử với con cái trong cung.
Đứa trẻ trong Người Xưa Hóa Người Dưng tuy còn nhỏ nhưng ánh mắt đã thể hiện sự trưởng thành sớm đáng thương. Cậu bé đứng giữa mẹ ruột và mẹ kế, giữa sự yêu thương và những toan tính cung đình. Cảnh cậu bé nắm tay mẹ và nhìn người khác với vẻ sợ hãi thực sự làm tim người xem thắt lại.
Phải công nhận đội ngũ mỹ thuật của Người Xưa Hóa Người Dưng làm việc rất tâm huyết. Từ chiếc mũ phượng bằng vàng của quý phi đến trâm cài tóc tinh xảo của mẫu phi, tất cả đều thể hiện đúng địa vị và tính cách nhân vật. Màu sắc trang phục cũng góp phần kể chuyện rất hiệu quả.
Cách quay phim trong Người Xưa Hóa Người Dưng tạo ra không khí rất chân thực. Ánh sáng từ nến lung linh nhưng cũng mang cảm giác u tối, những hành lang dài và cột trụ to lớn khiến nhân vật trở nên nhỏ bé. Người xem như được bước vào một thế giới nơi mỗi bước đi đều phải cẩn trọng.
Trong Người Xưa Hóa Người Dưng, các diễn viên nữ thực sự khiến người ta nể phục. Họ không cần gào thét hay khóc lóc thảm thiết, chỉ cần một cái liếc mắt, một cái nhíu mày nhẹ cũng đủ truyền tải cả một bầu trời tâm sự. Đây chính là đẳng cấp của diễn xuất thực thụ.
Tình tiết trong Người Xưa Hóa Người Dưng phản ánh rất rõ thực tế khắc nghiệt của chế độ đa thê ngày xưa. Người mẹ ruột phải nhìn con mình gọi người khác là mẹ, còn người mẹ kế thì vừa muốn thể hiện uy quyền vừa phải giữ thể diện. Mâu thuẫn này tạo nên kịch tính rất tự nhiên.
Phim Người Xưa Hóa Người Dưng đầu tư rất mạnh tay cho bối cảnh. Những tòa điện rộng lớn với kiến trúc cổ kính, đèn lồng treo cao, bàn ghế chạm trổ tinh xảo... tất cả tạo nên một không gian sống động. Người xem có cảm giác như đang lạc vào thời đại phong kiến thực sự.
Dù bị chèn ép và khinh thường, người mẹ trong Người Xưa Hóa Người Dưng vẫn luôn bảo vệ con bằng mọi giá. Cảnh cô ấy nhẹ nhàng vuốt ve má con và ánh mắt đầy yêu thương là khoảnh khắc đẹp nhất phim. Tình mẫu tử chính là điểm sáng giữa những âm mưu đen tối.
Người Xưa Hóa Người Dưng không cần những pha hành động gay cấn vẫn giữ chân được khán giả nhờ vào chiều sâu cảm xúc. Mỗi nhân vật đều có nỗi khổ riêng, không ai hoàn toàn tốt hay xấu. Cách xây dựng nhân vật đa chiều này khiến phim trở nên đáng xem và đáng suy ngẫm.
Cảnh quay cận mặt nhân vật nữ chính trong Người Xưa Hóa Người Dưng thực sự quá xuất sắc. Ánh mắt cô ấy chứa đựng nỗi đau, sự cam chịu và cả tình yêu thương vô bờ bến dành cho đứa con. Không cần lời thoại, chỉ qua biểu cảm thôi cũng đủ khiến người xem rơi nước mắt. Diễn xuất tinh tế đến từng chi tiết nhỏ.