Phải công nhận diễn xuất của nhân vật Hứa Duy Tâm trong Kẻ Giật Dây rất cuốn hút. Từ ánh mắt kiên định lúc cúi đầu trước di ảnh, đến khoảnh khắc bùng nổ khi bị Hứa Lập Châu chạm vào giới hạn. Cú đấm tung ra không chỉ là hành động tự vệ mà còn là tuyên ngôn: cô không phải là cô gái yếu đuối để người khác bắt nạt. Tình tiết quá thỏa mãn!
Đoạn hồi tưởng về vụ bê bối ảnh nóng trong Kẻ Giật Dây thực sự là điểm nhấn đen tối. Hình ảnh Diêu Chí An lạnh lùng bỏ đi khi Hứa Duy Tâm quỳ gối cầu xin cho thấy sự tàn nhẫn của con người vì lợi ích. Việc cô ấy xuất hiện trở lại ở đám tang với tư cách đối tác ngầm của sàn đấu quyền lực chứng tỏ cô đã lột xác hoàn toàn. Một cú trả thù ngọt ngào đang chờ đợi.
Thích cách xây dựng nhân vật trong Kẻ Giật Dây, đặc biệt là sự đối lập giữa Hứa Lập Châu và Hứa Duy Tâm. Một kẻ ngạo mạn dựa vào danh phận con trai, một người im lặng nhưng nội lực ngầm. Cảnh Hứa Duy Tâm đứng trước di ảnh cha, ánh mắt từ đau thương chuyển sang quyết tâm chiến đấu được xử lý rất tinh tế. Không cần lời thoại, biểu cảm đã nói lên tất cả.
Xem Kẻ Giật Dây mà tim đập thình thịch. Mở đầu bằng đám tang tưởng chừng yên tĩnh nhưng thực chất là chiến trường. Hứa Lập Châu cố tình gây hấn, Diêu Chí An đứng ngoài quan sát, còn Hứa Duy Tâm chọn cách phản đòn trực diện. Cảnh đánh nhau ngắn nhưng gọn, thể hiện rõ tính cách nhân vật. Phim ngắn mà chất lượng không thua gì phim điện ảnh dài tập.
Không khí tang lễ trong Kẻ Giật Dây thực sự ngột ngạt nhưng đầy kịch tính. Hứa Duy Tâm bước vào với thần thái lạnh lùng, đối lập hoàn toàn với sự khiêu khích của Hứa Lập Châu. Cảnh cô hất ly rượu vào mặt anh ta rồi tung cú đấm dứt khoát khiến người xem sướng mắt. Đây không phải là bi kịch ủy mị mà là màn tuyên chiến đẫm mùi thuốc súng giữa những kẻ thừa kế.