PreviousLater
Close

Hàng Long Đệ Nhất Côn Tập 14

like2.0Kchaase1.5K

Hàng Long Đệ Nhất Côn

Năm năm trước, Tiêu Lăng Phong bị phế bỏ đan điền, rơi xuống vực sâu. Năm năm sau, y trở về với "Gậy Hàng Long Tam Thập Lục" thừa kế từ sư phụ – không cần đan điền mà uy lực vô song. Khi về nhà, thê tử Tô Vãn Tình ở bên kẻ thù Trần Lôi, con gái đã mất. Nàng ép y ký thư hưu, đoạn tuyệt tất cả. Nhưng y nào hay, nàng đã giấu con đi, chịu bao áp lực từ Võ quán Tô gia, chỉ để bảo vệ "phế nhân" là y.
  • Instagram

Đánh giá tập này.

Máu trên môi – chi tiết nhỏ, ý nghĩa lớn

Mỗi nhân vật trong Hàng Long Đệ Nhất Côn đều có vết máu trên môi — không phải vì thua, mà là dấu hiệu của sự kiên cường. Người trẻ cười giữa đau đớn, người già nhíu mày nhưng không lùi bước. Máu ấy không làm họ yếu đi, mà khiến họ trở nên… thật hơn, gần gũi hơn với lòng người 🩸

Cái côn gỗ đơn sơ, sao lại khiến cả võ lâm rung chuyển?

Côn gỗ thô kệch, không sắc bén, không hào nhoáng — vậy mà khi được người áo xanh giơ lên, cả sân đình như đông lại. Hàng Long Đệ Nhất Côn không dạy ta đánh thắng, mà dạy ta… biết khi nào nên giữ im, khi nào nên giơ côn. Đơn giản, nhưng sâu sắc 💫

Những kẻ đội khăn, mang lông thú — ai mới là kẻ thực sự hoang dã?

Nhóm người mặc lông thú, đội khăn trang trí cầu kỳ, nói năng hùng hổ — nhưng ánh mắt lại đầy lo âu. Trong khi đó, người áo xanh im lặng, tay nắm côn, lại toát ra sự bình thản đến lạ. Hàng Long Đệ Nhất Côn khéo léo lật ngược định kiến: vẻ ngoài không phản ánh bản chất 🦅

Nụ cười cuối cùng — kết thúc hay mở đầu?

Khi mọi người tưởng trận đấu kết thúc, anh ta lại mỉm cười — nhẹ nhàng, tự tin, như thể vừa hoàn thành một bài thi. Hàng Long Đệ Nhất Côn không kết thúc bằng tiếng gươm va chạm, mà bằng một nụ cười khiến người xem tự hỏi: Liệu đây mới chỉ là khởi đầu? 😏

Côn pháp không cần đao, chỉ cần một nụ cười

Trong Hàng Long Đệ Nhất Côn, nhân vật chính mặc áo xanh giản dị nhưng ánh mắt đầy nội lực. Một cái nhìn, một nụ cười nhẹ — đủ khiến đối thủ run rẩy. Không cần đánh, chỉ cần đứng đó, khí thế đã áp đảo. Đây mới là võ lâm chân chính: tĩnh mà có uy, im lặng mà đáng sợ 🐉